Xu Hướng 3/2024 # Truyện “Ông Năm Chèo” Trong Đời Sống Dân Gian Nam Bộ # Top 3 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết Truyện “Ông Năm Chèo” Trong Đời Sống Dân Gian Nam Bộ được cập nhật mới nhất tháng 3 năm 2024 trên website Englishhouse.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Trần Kiều Quang

“Ông Năm Chèo” là chuyện kể dân gian phát sinh tại vùng Thất Sơn, thuộc tỉnh An Giang. Mặc dù ra đời đã lâu nhưng chuyện kể đến nay hãy còn phổ biến trong đời sống người dân quanh vùng. Đây không chỉ là câu chuyện dùng kể cho vui trong những lúc nông nhàn, mà còn ẩn chứa nhiều giá trị tiền nhân muốn gửi gắm cho hậu thế.

Truyện kể rằng, khi Phật Thầy Tây An còn tại thế, ông Đình Tây là người thường hầu hạ bên ngài. Một hôm Phật Thầy vì lòng hiếu sinh, đã kêu ông Đình xuống Láng để đỡ đẻ cho một sản phụ trong khi người ấy chỉ ở một mình trong căn chòi giữa đồng. Chồng của sản phụ, tên là Xinh, sống bằng nghề săn rùa, bắt rắn, biết ông Đình giúp đỡ cho gia đình mình như vậy thì lạy tạ ơn, đồng thời biếu ông Đình một con sấu con vừa bắt được trong đêm tối. Ông Đình thấy con sấu dị thường, có năm chân, toàn thân một màu đỏ với những lốm đốm bông hoa, nên nhận và quyết định trả tiền cho Xinh để đem về nuôi chơi.

Bàn thờ vợ chồng ông Đình Tây.

Phật Thầy xem qua con sấu, bảo là quái vật, phải trừ đi kẻo về sau gây họa lớn. Nhưng thương con sấu quá, ông Đình nghĩ cách giấu Thầy để đem về trại ruộng Xuân Sơn nuôi chơi. Sấu có sức lớn phi thường, chỉ trong ba năm mà nó có thể quật ngã được người. Và sau một đêm dông mưa lớn, con sấu năm chân bứt gãy xích sắt mà đi.

Ông Đình nhớ lại lời Thầy mấy năm trước, sợ hãi về trách nhiệm, nên đến chịu tội với Thầy. Ngài tỏ ý buồn bã và sau đó trao cho ông Đình một cây mun, một lưỡi câu và hai cây lao, tất cả đều làm bằng sắt và dặn ông Đình cất giữ để dành trừ con quái vật một khi nó làm hại sinh linh.

Thời gian trôi qua, Phật Thầy viên tịch, bỗng một mùa lụt, sấu trườn lên tại Láng Linh, rượt bắt thiên hạ làm náo động cả vùng. Người ta đến báo với ông Đình. Ông Đình mang bửu bối tới. Nhưng sấu dường như nghe được hơi ông Đình. Nên đã biến mất dạng.

Từ đó như cút bắt vậy, hễ ông Đình vắng thì sấu hiện ra, mà khi ông tới, nó không dám hành động. Biết như vậy, nên mỗi khi sấu làm sóng dậy miền Láng Linh, người ta đồng rập la lên: “Bớ ông Đình ơi! Ông Năm Chèo dậy!”. Hễ cứ nghe câu đó thì sấu chạy ngay đuôi, dẫu gặp mồi ngon trước mặt cũng không dám ở!

Đã nhiều phen lui tới vùng Láng Linh để chực bắt quái vật mà không lần nào gặp nó, ông Đình lần sau chót, kêu nói giữa hư không rằng: “Nếu sấu chưa tới số, thì từ nay nên yên lặng, đừng nổi lên phá hoại xóm làng. Còn như mạng căn đã hết, thì hãy sớm chịu oai trời, đừng để phải phiền ta!”.

Sau ngày ấy, sấu đi đâu mất! Có người nói khi Tây bố binh Gia Nghị, nghĩa quân rút lui nhưng vì lúa dày quá thuyền chống không đi, ông Năm Chèo xuất hiện làm lúa rạp một luồng cho thuyền theo đó mà chống.(1)

***

Truyện tuy là truyền thuyết dân gian, nhưng qua đó, người sau hình dung khung cảnh khẩn hoang của người dân Nam bộ. Lúc bấy giờ, Nam bộ là vùng đất hoang, khi các lưu dân đặt bước chân đầu tiên đến đây, đã phải đối diện với nhiều khó khăn, hiểm trở bởi mọi thứ đều lạ lẫm, từ cảnh vật, thổ ngơi cho đến thời tiết khí hậu. Đặc biệt là cảnh đất đai hoang hóa, rừng rậm hoang vu. Đối với lưu dân, cảnh tượng đó phủ một màn bí mật mà bản thân họ chưa khám phá hết được. Cho nên có thể nói, quá trình khai hoang mở cõi về phía Nam Tổ quốc của những lưu dân cũng là quá trình đương đầu với bao hiểm nguy, bất trắc; trong đó con người phải thường trực đương đầu với bất an về tâm lý. Sự lo sợ này còn in dấu trong các truyện kể dân gian Nam bộ.

Trong các loài ác thú mà những lưu dân thời khẩn hoang phải đương đầu và chống chọi nhiều nhất có lẽ là cọp và sấu. Đây là hai loài nguy hiểm nhất và được dân gian truyền miệng nhau qua những câu chuyện ly kỳ nhiều nhất. Và chuyện “Ông Năm Chèo” cũng nằm trong dòng chảy văn hóa dân gian này. Đó là giá trị đầu tiên của truyện – giá trị lịch sử.

Thứ hai là giá trị văn hóa, truyện “Ông Năm Chèo” phản ánh tập quán cư trú và sinh hoạt của người dân Nam bộ luôn gắn liền với sông nước. Nam bộ có một hệ thống sông rạch chằng chịt, vì vậy việc cư trú ven sông đã tạo thuận lợi cho việc di chuyển bằng đường thủy, phù sa sông rạch bồi đắp quanh năm thuận lợi cho việc dẫn thủy nhập điền, tưới tiêu ruộng đồng, hoa màu, nơi ở thoáng mát cùng bao tiện ích của cuộc sống sinh hoạt thường nhật: tắm giặt, đánh bắt thủy hải sản, giao lưu trao đổi hàng hóa, bán buôn…

Ngoài ra, truyện “Ông Năm Chèo” còn phản ánh tâm lý thờ phụng các bậc tiền nhân của người Nam bộ trong buổi đầu khai phá đất đai, diệt trừ thú dữ để đem lại cuộc sống an lành cho người dân, mà cụ thể ở đây là ông Đình Tây. Khi ông chế ngự được con sấu hung hãn, trừ được tai họa cho dân làng, người dân nhớ ơn và lưu truyền.

Thứ ba là giá trị xã hội, truyện phản ánh tinh thần đoàn kết của người dân Nam bộ trong buổi đầu khẩn hoang, lập ấp. Khi thiên nhiên buổi đầu còn nhiều trắc trở, họ đã biết chung lưng đấu cật cùng nhau khai phá, hợp sức đánh đuổi thú dữ để tạo lập cuộc sống thanh bình trên vùng đất mới. Đồng thời qua đó, truyện còn có chức năng khuyến thiện trừ ác. “Ông Năm Chèo” tuy là nghiệt súc nhưng do biết lỗi không hại người nữa nên không bị trừng phạt. Do đó, để được bình an trong cuộc sống, con người phải biết làm lành lánh dữ, lỡ như trước đây đã từng phạm lỗi thì phải biết ăn năn mới mong có được cuộc sống an lành.

Bức vẽ lại sự tích Ông Năm Chèo.

Nói theo cách nói của dân gian, nghĩ theo cách nghĩ của dân gian thì: “Nghiệt súc đã ăn năn hối lỗi và đang nằm yên ở một nơi nào đó dưới đáy sông cái, để… tu! Ổng cứ nằm yên một chỗ, chỉ cần há mồm ra hứng, thì giống như một miệng đáy to giữa sông, vô số cá tôm sẽ lội tọt vào, no nê. Do đó rất mau lớn. Hiện ông Năm đã dài đến mấy chục cây số, cái đầu giữa ngã ba sông chỗ nầy chớ cái đuôi mỵ mỵ ở miệt dưới. Nằm chết bộ mãi như thế, lâu ngày, phù sa bồi lấp thành cồn (nổi giữa sông), lâu lâu do tê mỏi, ổng không thể không nhẹ trở mình, cục cựa… vậy là đất lở, nhà sụp! Rồi một ngày nào đó, khi đời tới nó sẽ trừng lên, chừng ấy những kẻ hung hăng, gian ác kể cả máy bay, tàu chiến của giặc…, trời khiến kéo nhau tới nạp mạng – bị ông Năm Chèo nuốt trộng ráo hết. Còn những người có căn tu, ăn hiền ở lành thì được ổng rước, cho đi trên lưng về bên kia bờ an nhàn, cực lạc. Cho nên người tu trong vùng thường nói ai tu tâm dưỡng tánh, hiền lành thì chừng nữa được coi tiên thánh, còn hung dữ, không hiếu thảo với cha mẹ thì phải vô họng ông Năm Chèo!”.(2)

Hiện nay, mộ ông Đình Tây nằm ở xã Thới Sơn, huyện Tinh Biên, tỉnh An Giang – nơi đây, ngoài mộ phần, bàn thờ của vợ chồng ông, còn có bộ đồ nghề mà Phật Thầy Tây An đưa cho ông để thu phục ông Năm Chèo. Trên vách bên hông bàn thờ còn có bức họa vẽ lại sự tích ông Năm Chèo như là một bằng chứng về lịch sử khẩn hoang của người Nam bộ. 

(1) Nguyễn Văn Hầu (2006), Nửa tháng trong miền Thất Sơn, Nxb Trẻ, tr.134-136.

(2) Nguyễn Hữu Hiệp (2007), An Giang đôi nét văn hóa đặc trưng vùng đất bán sơn địa, Nxb Phương Đông, tr.85.86.

Vẽ Tranh Minh Họa Truyện Cổ Tính Đẹp Nhất Với 11++ Truyện

“Truyện cổ tích” là những câu truyện được dân gian được kể lại từ đời này qua đời khác, hẳn trong chúng ta mỗi con người Việt Nam đều biết đến những câu chuyện cổ tích: thánh gióng, cây tre trăm đốt, tấm cám….

Thời Hùng Vương thứ 6, nước Tàu sang sâm chiếm nước ta, Vua Hùng sai người đi khắp nước mời hiền tài chống giặc ngoại sâm.

Ở Làng Phù Đổng, Sóc Sơn, một bà lão đã lớn tuổi nhưng chưa có con, một hôm bà ra ruộng thấy có vết chân rất to lớn, bã lão thấy lạ nên ướm thử chân mình vào vết chân lớn đó. Về đến nhà bà lão có thai và sinh ra một cậu bé đặt tên là Gióng, Gióng lên ba không biết nói.

Mội hôm sứ giả đi chiêu mộ hiền tài, tự nhiên Gióng nói với mẹ mời sứ giả đến để đi đánh giặc, Gióng bảo với sứ giả về đúc cho 1 áo giáp sắt, con ngựa sắt, thanh gươm sắt đưa đến cho chàng để đánh giặc. Bấy giờ Gióng lớn nhanh như thổi cơm ăn không biết no.

Sứ giả về nói với vua làm theo yêu cầu và mang áo giáp sắt, ngựa sắt, gươm sắt cho Gióng. Gióng mặc áo giáp sắt, cưỡi ngựa sắt và đeo gươm ra trận, Gióng đi đến đâu đánh tan đến đấy khi gẫy gươm Gióng nhổ 1 búi tre đánh giặc.

Sau khi đánh tan giặc, Gióng lên núi Sóc, trút bỏ quần áo bay về trời. Ngày nay còn có đền thờ Thánh Gióng tại Sóc Sơn

(Tóm tắt truyện cổ tích Thánh Gióng)

Tóm tắt câu chuyện: Câu chuyện kể về một anh nông dân làm thuê cho một lão Phú Ông nhưng tính tình keo kiệt, anh nông dân chăm chỉ thật thà làm việc mang lại rất nhiều của cải cho lão, nhưng tính tình lão keo kiệt nên không trả tiền công cho anh nên bèn lừa anh nông dân đi tìm cây tre trăm đốt về sẽ cho cưới con gái lão.

Anh nông dân thật thà vào rừng tìm, tuy nhiên là không có cây tre nào trăm đốt, anh buồn bã ngồi khóc. Bụt hiện ra hỏi anh liền kể lại câu chuyện và bụt đã dặn anh chặt 100 đốt tre và 2 câu thần chú

Về đến nhà anh nông dân thấy lão Phú Ông đang tổ chức tiệc gả con gái cho một gã nhà giàu khác. Biết mình bị lừa, anh liền để 100 đốt tre và đọc thần chú “khắc nhập, khắc nhập” lập tức các đốt tre nối lại với nhau thành cây tre trăm đốt, lão Phú Ông và mọi người lại gần sờ vào cây tre, anh nông dân liên đọc thần chú “khắc nhập, khắc nhập” tất cả đều bị dính vào cây tre. Lão Phú Ông đã phải khóc lóc van xin và hứa gả con gái cho anh nông dân, anh nông dân đọc thần chú “khắc xuất, khắc xuất” tất cả mọi người và cây tre liền trở lại như bình thường. Và từ đó anh nông dân sống hạnh phúc với con gái Lão.

Cùng xem tranh vẽ minh hóa truyện cổ tích cây tre trăm đốt

Truyện cổ tích Cây Khế

Truyện bó đũa là một bài học thâm thúy của người cha dạy cho các con mình về sức mạnh sự đoàn kết và tình yêu thương đùm bọc lẫn nhau.

Câu truyện Mai An Tiêm kể về Chàng trai cùng tên Mai An Tiêm đã trồng được một loại dưa lạ quý thời bấy giờ là Dứa Hấu hay câu truyện này có thể gọi sự tích dưa Hấu, các bạn cùng xem những tranh vẽ minh họa truyện cổ tích Mai An Tiêm đẹp nhất.

Truyện cổ tích sọ dừa

Truyện cổ tích chú cuội tranh vẽ

Đây là sự tích về chú cuội ngồi gốc cây đa khi mà vào ngày rằm trăng sáng rõ bạn nhìn lên mặt trăng sẽ thấy có vệt đen khá rõ hình chú cuội ngồi dưới gốc đa cổ thụ. Xem tranh vẽ minh họa truyện cổ tích Chú Cuội

Truyện Thạch Sanh cũng giống các câu truyện cổ tích dân gian Việt Nam đều muốn gửi gắm thông điệp ở hiện gặp lành, những kẻ tham lam, ích kỉ hay lợi dụng người khác chắc chắn sẽ phải gặp quả báo hay nói cách khác gánh chịu hậu quả

Vẽ tranh truyện rùa và thỏ

Môi câu chuyện cổ tích là một bài học khác nhau tuy nhiên đều giúp tâm hồn trẻ hướng đến cái thiện, chăm chỉ, thật thà và lên án những thói xấu xa như ích kỷ, tham lam và lợi dụng lòng tốt của người khác.

Truyện: Náo Loạn Tiểu Thuyết

Bên một dòng suối nhỏ, cách không xa nơi hai ngươi đứng, thấp thoáng bóng dáng của một thiếu nữ đang ngồi giặt quần áo, Hàn Dương Băng vừa giặt chiếc áo của mình mà không ngừng lẩm bẩm , chửi rủa ai đó ở trong lòng mình.

Lão già chết tiệt, dám hại ta thê thảm như thế này, cũng may là chỉ dơ ở lớp áo ở ngoài thôi, bên trong thì vẫn không sao, chứ mà nó dơ luôn cả bên trong thì chắc giờ đây nàng đành phải khỏa thân mà ngồi ở đây giặt đồ quá

Đừng hỏi nàng vì sao không mua một cái áo khác, rất đơn giản, bởi vì giờ đây nàng đang ở chốn rừng sâu thì kiếm đâu ra một cái cửa hiệu nào để cho nàng mua đồ chứ hơn nữa cũng không thể dùng phép để biến ra đồ mà mặc.

Nói một cách đơn giản thì giờ đây nàng chính xác là một người trần đích thực rồi đó, tất cả đều là nhờ công sức của ai kia.

Nàng hướng ánh mắt đầy thù hận nhìn về phía ai đó đang ngồi trên hòn đá vô tư ngắm đất trời,mà không thèm để ý nữ nhi mình đang đứng dưới suối vật lộn với cái áo, cảm nhận được tầm mắt nóng rực của Hàn Dương Băng, Hàn Minh không kiềm chế được mà lạnh sống lưng, hắn quay mặt sang chỗ khác,khẽ ho khụ khụ che giấu đi sự bối rối của mình.

_”Băng nhi à, con đừng có giận ta nữa mà, đâu phải ta cố tình đâu, con mà cứ giận hoài như vậy thì sẽ mau già lắm đó.”

_”Vì ai mà con giận hả, người nói con nghe xem?”

Hàn Dương Băng vừa vắt cái áo, vừa hét rống lên trả lời mỗ nam nào đó, khuôn mặt nàng không khỏi đỏ bừng cả lên vì tức giận, sau khi vắt cái áo xong, nàng từ từ tiến lên bờ ngồi nghỉ.

Phù!!! Chỉ giặt mỗi một cái áo thôi mà khiến nàng mệt bở cả hơi tai, không hiểu sao bình thường các nữ tử nơi nhân gian này lại giỏi như vậy, giặt nguyên cả đống đồ không biết mệt.

Hàn Dương Băng vừa ngồi nghỉ mà không khỏi suy tư làm sao lấy lại được phép thuật của mình, thế giới này là một thế giới cường giả vi tôn, mạnh được yếu thua, nếu không có năng lực thì chắc chắn một điều rằng ngươi sẽ bị đào thải khỏi thế giới này, đi tìm diêm vương mà đàm đạo.

Bởi lẽ bây giờ là thời điểm các phái bắt đầu xung đột với nhau, thiên hạ hỗn loạn vô cùng, đó là chưa kể một khi mà Hoa Thiên Cốt tìm cách thu thập các thần khí để mà đi cứu Bạch Tử Họa, khiến cho Yêu Thần xuất thế, thì sự tình vốn dĩ đã bung bét thì lại càng thêm bung bét.

Nói chung nếu muốn sống ở đây mà không có thực lực thì tốt nhất là ngươi nên chuẩn bị tinh thần để mà leo lên thớt mặc người chém giết đi.

Oa oa oa nàng không muốn chết sớm như vậy đâu và hơn nữa còn sự nghiệp đi ngắm các mỹ nam của nàng thì sao chứ? Nàng không muốn chưa có thu hoạch gì mà đi tìm Diêm Vương uống trà đâu. Huhuhu

Mãi suy nghĩ mà Hàn Dương Băng không hề biết rằng vẻ mặt của nàng cũng rất là phối hợp theo suy nghĩ của nàng biến đổi muôn hình vạn trạng, mà hình nào cũng rất là dị hợm khiến cho Hàn Minh không tự chủ được nhích nhích mông ra khỏi chỗ mình đang ngồi, cố gắng giữ khoảng cách tối đa ba thước với Hàn Dương Băng.

_ “Nè lão cha, bộ thật sự là không còn cách nào để phá vỡ bùa chú này sao? Nếu con nhớ không lầm thì mọi thứ bùa chú trên đời đều có cách giải mà?”

Nàng bâng quơ hướng ánh mắt sang Hàn Minh mà hỏi, nội tâm không ngừng hy vọng có một cách nào đó để mà giải cái bùa chú chết tiệt này, mặc dù nàng là thần của các vị thần, tinh thông mọi thứ trên đời, từ y thuật, kiếm thuật, đến phép thuật không gì là nàng không rành nhưng đối với bùa chú thì nàng lại hoàn toàn mù tịt, không biết một chút gì.

Nói sao ta, đó là bởi vì nàng không có hứng thú, với lại người dạy nàng môn đó lại là cha của cái tên mà nàng vô ý cắt trúng chỗ hiểm, thử hỏi nếu mà hắn lấy việc công báo thù tư, đì nàng nguyên một năm học thì nàng làm sao mà nàng chịu nổi chứ, cho nên 36 kế, chuồn là thượng sách.

Chính vì lý do đó nên hồi còn nhỏ mỗi khi có tiết học nào giảng về bùa chú thì nàng cúp tiết đó, giờ ngẫm lại thì lại cảm thấy hối hận không thôi, biết thế thì hồi trước chịu khó học một chút thì giờ đây không phải là có cách giải rồi hay sao? Thà bị đì một chút nhưng ít ra còn mạng sống chứ không phải như bây giờ, ngồi bó gối một chỗ.

Nhưng mà cũng may, lão cha nàng lại là người giỏi về mấy cái này, thậm chí còn là người giỏi nhất thần giới nữa, cha nàng mà nhận thứ 2 thì chắc chắn rằng sẽ không có ai nhận thứ nhất đâu, hơn nữa bùa chú này là do hắn tự tạo ra thì ít nhất cũng phải biết cách giải chứ, đúng không nào?

_”Đúng là như vậy, nhưng mà cái này thì có một chút khác biệt, chính là chỉ có hiệu nghiệm với những ai xuyên vào quyển tiểu thuyết này thôi, một khi ra ngoài thì sẽ trở lại bình thường. Đây là lần đầu tiên ta thử làm cái loại này, nên không biết cách giải mà nếu biết thì cũng chẳng thể làm gì cả.”

_”Vì sao?”

Hàn Dương Băng không khỏi phải thắc mắc, nếu mà biết cách giải mà không phải mọi chuyện sẽ được giải quyết hay sao mà cha nàng lại nói là không làm gì được cả.

Cảm thấy mình lỡ lời, Hàn Minh liền lấy đại một lý do

_”Còn sao nữa? Con đừng nói là con quên rằng bây giờ ta cũng mất phép thuật như con đó nha, giờ dẫu biết cách giải mà không có phép thuật thì ta cũng đành chịu chết thôi.”

_”Vậy là thực sự không có cách nào để giải nữa hay sao?”

_”Không hẳn là không có, chỉ là nhất thời ta chưa tìm ra thôi, cần phải nghiên cứu thêm thì mới có thể tìm ra cách giải.”

Hàn Minh làm một bộ mặt nghiêm túc mà trả lời câu hỏi của Hàn Dương Băng, nhưng mấy ai biết trong lòng hắn lúc cũng có một chút gì đó gọi là hả hê, ha ha ha con bé này đúng thiệt là thông minh cả một đời nhưng lại ngu ngốc cũng nhất thời.

Đã nói là cái này là do hắn sáng chế ra rồi thì làm sao hắn không biết cách giải chứ, chỉ cần nó chiếm lấy được tâm của nam nhân nơi đây thôi, lập tức từ từ pháp thuật của nó sẽ trở lại, nhưng sẽ không phải là toàn bộ, đây là phòng ngừa trường hợp lang có ý, thiếp vô tình, lỡ đâu con trai người ta thích nó mà nó không thích người ta thì lúc đó chẳng phải mọi công sức của hắn sẽ đổ sông đổ biển hay sao, lúc đó hắn biết kiếm ai mà than khóc đây?

Chính vì lẽ đó cho nên chỉ cần nó trưng ra một thứ đảm bảo được rằng là cả hai người đều yêu thích lẫn nhau thì mọi phép thuật của nó sẽ được quay trở lại, bùa chú chính thức được giải trừ. Còn thứ đó là thứ gì à?

Hắc hắc còn thứ gì khác đảm bảo chắc chắn tốt nhất ngoài một bảo bảo chứ, đúng không nào? Nói gì thì nói, Hàn Dương Băng cũng hơn 1000 tuổi, cũng không tính là trẻ trung bao nhiêu, nhưng mà nó cứ một là một, hai là hai, cứ nhất quyết không chịu lấy chồng, khiến cho Thủy Linh suốt ngày cứ lôi hắn ra than thở, hết than thở lại tới mắng chửi hắn không biết lo cho con cái, khiến hắn không khỏi ai oán ở trong lòng.

Chính vì thế mà hắn đành ra hạ sách này, dùng bùa chú kết lương duyên để giúp nó nhanh có một tấm chồng, nó vừa yên bề gia thất mà hắn thì cũng vừa được yên ổn hai lỗ tai, và đương nhiên rằng hắn sẽ không nói ra cách giải này đâu, nếu không nó không những không biết ơn hắn mà còn giết người giấu xác ấy chứ?

Haizzz, làm cha mẹ khổ là thế đấy, lúc nào cũng phải lo suy nghĩ ,lo lắng cho con cái đủ điều, ấy thế mà khi làm hết cho chúng nó rồi, chúng nó còn quay sang trách mắng, haizz biết làm sao đây cho tấm lòng của những người cha mẹ trên thế gian này chứ?

Nếu như mà Hàn Dương Băng mà biết được ý nghĩ này của Hàn Minh thì khẳng định một điều rằng bước tiếp theo mà nàng làm chính là rượt theo hắn đánh đuổi đến thừa sống thiếu chết quá, lòng cha mẹ cái đầu ngươi á, làm cha mà suốt ngày chạy đi tính kế con gái mình, không thì cũng là xúi giục làm bậy, cái danh ma nữ 100% thì hết 99% là do Hàn Minh dạy dỗ thành rồi, còn 1% còn lại thì lại chính là do gien di truyền, lòng cha mẹ chính là tốt như thế đấy.

Soạn Văn Bài: Truyện Kiều

Soạn văn bài: Truyện Kiều – Phần 2 Trao Duyên

Câu 1: Việc Kiều nhắc đến các kỉ niệm của tình yêu có ý nghĩa:

– Những kỉ niệm, kỉ vật in hằn trong tâm hồn Kiều cho thấy trong tâm hồn nàng, những kỉ niệm về tình yêu với chàng Kim có một sức sống mãnh liệt, tình cảm cho nàng dành cho Kim Trọng không bao giờ phai.

Câu 2:

Tình yêu tan vỡ, đớn đau và tuyệt vọng, Kiều nghĩ nghiều đến cái chết. Trong những lời Kiều nói với Thúy Vân, có nhiều từ ngữ phản ánh ý nghĩa này:

"Trông ra ngọn cỏ lá cây Thấy hiu hiu gió thì hay chị về"

Nói đến câu này, Kiều nhớ đến cảnh Đạm Tiên đã từng hiện về qua làn gió “ào ào đổ lộc rung cây” khi Kiều thắp hương và làm thơ bên mộ nàng trong ngày tết thanh minh, các từ như “hồn”, “dạ đài”, “người thác oan”,… đều có ý nghĩa nói về cái chết. Với Kiều, lúc này, cuộc đời trở nên trống trải và vô nghĩa. Không còn tình yêu nữa, nàng chỉ nghĩ đến cái chết và luôn tưởng tượng, nó sẽ là cái chết đầy oan nghiệt. Việc tập trung dày đặc những từ ngữ đó trong cùng một đoạn thơ cho thấy sự băn khoăn, day dứt của Nguyễn Du trước nỗi đau của con người. Nó là tiếng nói thương thân xót phận cho người con gái tha thiết yêu thương nhưng số kiếp lại vô cùng nghiệt ngã, đã cướp đi tất cả những ước mơ tốt đẹp của nàng.

Câu 3:

Kiều đối thoại với:

– Thúy Vân (lúc trao duyên): “Cậy em… thì hay chị về.”

– Chính mình: “hồn còn mang nặng… đền nghì trúc mai”; “bây giờ trâm gãy… ái ân”;…

– Kim Trọng: “Trăm nghìn… hoa trôi lỡ làng”.

Diễn biến tâm trạng: Kiều mở đầu màn trao duyên bằng những lời ràng buộc Thúy Vân, nhưng cao trào, bi kịch thân phận và tình yêu của nàng lên đến đỉnh điểm khi nàng nói với chính mình và với Kim Trọng. Kiều trao duyên mà tình không trao được, chia sẻ kỉ niệm tình yêu với Thúy Vân mà không thể nói hết những đớn đau, tuyệt vọng, xót xa. Khi Kiều nói với chính mình cũng là khi nàng xót thương cho thân phận mình, ước mong níu kéo được tình yêu với Kim Trọng. Càng đến cuối đoạn, Kiều càng rã rời đi, đau đớn và tuyệt vọng đến mức muốn tìm đến cái chết – một cái chết đau thương và tủi hổ. Nhưng vì gia đình, nàng không thể làm vậy, trong nỗi khốn khổ khôn cùng, Kiều vẫn tự nhận tất cả lỗi lầm về mình, người “phụ tình chung “với Kim Trọng. Tâm trạng của Kiều từ đau đớn, xót xa đến mâu thuẫn, giằng xé trong tuyệt vọng và tủi hổ với người yêu. Sau khi trao duyên, nàng coi như mình đã chết.

Câu 4: Mối quan hệ giữa tình cảm và lí trí, nhân cách và thân phận của Kiều đoạn trích.

Nguyễn Du khắc họa hình ảnh Kiều qua nhiều tình huống mâu thuẫn. Mâu thuẫn hiếu – tình nàng chấp nhận hi sinh tình yêu trong trắng của mình. Đứng giữa tình và nghĩa, Kiều nhận thức được sự tất yếu phải nhờ em trả nghĩa chàng Kim. Có lúc Kiều hành động thiên về bổn phận có khi nàng ứng xử nghiêng về nghĩa tình. Kiều tỉnh táo để chấp nhận mệnh bác. Kiều day dứt đớn đau vì sống không trọn vẹn với tình yêu đầu đời. Kiều được sống chân thực và tự nhiên với tất cả đời sống tình cảm của con người. Nguyễn Du không biến Kiều thành một tấm gương đạo đức đơn giản.

Truyện: Yêu Giả Vi Vương

Nữ hài tử thích dưỡng dung nhan, muốn có chiếc vòng ngọc này là chuyện rất bình thường. Nhưng chỉ là một bình rượu lại đột nhiên kêu giá cao như vậy, điều này rõ ràng rất không bình thường. Nữ tử nghiện rượu như mạng không chỉ có hạ thấp sở thích của bản thân, còn có thể để lại cho người ta ấn tượng không tốt. Điều này đối với đệ nhất mỹ nhân Thiên Châu mà nói, rõ ràng không phải là một hành động thông minh.

Cho nên phản ứng đầu tiên của rất nhiều người, chính là giữa Lãnh Tinh Nhi và Tiêu Lãng có thù oán!

Trên thực tế, chuyện Tiêu Lãng đã từng đại náo Hỏa Long đảo, rất nhiều đại gia tộc đều biết, cho nên rất nhiều người cũng sẽ chỉ nở nụ cười, xem là trò vui đùa. Có thể làm cho Tiêu Lãng luôn luôn vô cùng tùy tiện kiêu ngạo phải ăn quả đắng, chuyện này cũng là một chuyện đáng vui mừng.

Tiêu Lãng quả nhiên kinh sợ, giọng nói có chút tức giận truyền đến:

– Đệ nhất mỹ nhân Thiên Châu quả nhiên danh bất hư truyền. Tiêu mỗ từ bỏ!

Không chút bất ngờ, tiếng cười thản nhiên của Lãnh Tinh Nhi cũng truyền đến:

– Thật có lỗi. Tiêu công tử, nhà ta có một người hầu thích uống rượu, ta vừa vặn đưa cho hắn chơi đùa một chút!

Hai người đối thoại, cũng làm cho vô số người phía dưới hiểu được rõ ràng, hai người quả nhiên có thù có oán. Lãnh Tinh Nhi này rõ ràng đang ép Tiêu Lãng, trút cơn giận.

Quả nhiên, những đồ tiếp theo, chỉ cần Tiêu Lãng ra tay gọi giá, Lãnh Tinh Nhi lập tức gọi giá. Hơn nữa mỗi lần đều trực tiếp tăng giá trăm vạn trở lên. Giọng Tiêu Lãng càng ngày càng khó chịu. Chỉ có điều dường như hôm nay hắn không mang đủ huyền thạch, mỗi lần đều không dám tiếp tục tăng giá.

Qua mấy lượt, Lãnh Tinh Nhi mua được bốn bảo vật hoàn toàn không có tác dụng thực tế, huyền thạch đã tốn hơn một ngàn vạn, nhưng nàng lại không cảm thấy gì.

Nàng là con gái rơi Lãnh Đế, nàng là thiên chi linh thể, nàng là thiên tài số một Thiên Châu mới mười chín tuổi đã đạt được Nhân Hoàng đỉnh phong. Nàng từ nhỏ được Lãnh Đế Lãnh gia sủng ái. Từ nhỏ nàng chưa bao giờ thiếu huyền thạch. nàng chưa từng tức giận. Chỉ có duy nhất một lần bị Tiêu Lãng sỉ nhục, còn suýt nữa giết chết. Cho nên hôm nay nàng nhất định phải trút cơn giận. Cho nên sau khi Tiêu Lãng ra giá đồ vật nào, nàng liền quyết định, khiến Tiêu Lãng hôm nay không thể mua về được một món đồ nào.

Nàng đắc chí, lần lượt đắm chìm trong sự thắng lợi. Nhưng trong sân không thiếu những nhân vật khôn ngoan. Một đám hộ vệ Nhân Hoàng đỉnh phong của Thiên đế Lãnh Diệp thu liễm khí tức ẩn thân ở bên trong cũng cảm giác không đúng!

Tiêu Lãng tính khí quật cường nổi tiếng tại Thiên Châu. Ở trong phòng đấu giá này, hắn đã từng không tiếc bán đi chiến xa chí tôn, cũng muốn mua Hỏa Vân Vũ Y. Vì sao hôm nay gọi giá mấy lần đều lập tức nhận thua như vậy? Hơn nữa nhìn những thứ Tiêu Lãng gọi giá, có thứ nào là đồ tốt? Vật nào cũng chỉ đẹp mà không có thực. Hắn đang thừa rất nhiều huyền thạch sao? Hắn mua những thứ này làm gì?

Đây là một cái bẫy!

Tiêu Lãng đang kích động Lãnh Tinh Nhi, đang lãng phí huyền thạch của nàng! Mục đích thực sự của Tiêu Lãng là muốn mua một trong ba vật chí bảo kia.

Rất nhiều người đều hiểu rõ ràng, chỉ có điều loại chuyện này lại không tiện âm thầm nhắc nhở. Ví dụ như Âu Dương Tà nhìn ra, hắn không thể nào phái người truyền tin cho Lãnh Tinh Nhi chứ? Đây không phải là nói Lãnh Tinh Nhi là một kẻ ngốc sao?

Về phần Thiên đế Lãnh Diệp càng không tiện nhiều lời. Hắn hiểu quá rõ tính tình của tiểu thư này. Nói nhiều sợ là nàng sẽ càng nổi giận, tiếp tục tăng giá không ngừng. Đến lúc đó nói không chừng còn có thể gọi ra một giá trên trời, ầm ĩ gây ra một ô long.

– Tiểu thư, chúng ta chỉ mang theo có hai ngàn vạn huyền thạch. Chúng ta còn phải mua hoạt tham trăm vạn năm kia, cho tiểu thư tu luyện!

Cho nên Thiên đế Lãnh Diệp lặng lẽ truyền âm nhắc nhở một câu. Lãnh Tinh Nhi kẹt ở Nhân Hoàng đỉnh phong đã hơn một năm. Lần này Lãnh Đế bảo Lãnh Tinh Nhi đi ra ngoài thư giãn một chút, thuận tiện mua hoạt tham chính là hi vọng nàng có thể sớm ngày đột phá Thiên Đế.

– Ồ, ta biết rồi!

Lãnh Tinh Nhi cũng đã thỏa mãn. Đè ép Tiêu Lãng bốn lần, nghe thấy sự tức giận trong giọng nói của Tiêu Lãng, trong lòng nàng đã cảm thấy sảng khoái hơn nhiều. Nàng cũng âm thầm quyết định không xuất thủ nữa.

– Tốt, bây giờ là thời gian bán đấu giá chí bảo then chốt. Chư vị hào khách đại nhân công tử tiểu thư có thể sẽ phải mở to con mắt, không nên bỏ mất cơ hội tốt!

Cầm Phi cười rất ngọt ngào. Nàng vẫn muốn tỏ ra thân thiết với Tiêu Lãng ở trên nhã các. Bởi vì lần đấu giá này, Tiêu Lãng đã khiến sàn đấu giá lãi mấy trăm vạn huyền thạch. Số hoa hồng nàng được chia cũng không ít. Đôi mắt nóng bỏng của nàng lướt qua nhã các của Tiêu Lãng, nở nụ cười dịu dàng nói:

– Hiện tại bán đấu giá chính là chí bảo thứ nhất, bức vẽ gió thu lá rơi! Nói vậy rất nhiều người ở chỗ này đều đã nghe nói qua! Không sai. Đây chính là một bức tranh tuyệt nhất của Đại đế Luyến Ca năm đó. Bởi vì bức tranh này, mấy chục ngàn năm sau đó, Luyến gia đã xuất hiện ba Thiên Đế Chí Tôn. Bên trong ẩn chứa ấn ký thiên đạo cực sâu do Đại đế Luyến Ca cảm ngộ được! Hiện tại giá ban đầu quy định là ba trăm vạn huyền thạch, mỗi lần nâng giá không thể ít hơn năm mươi vạn huyền thạch!

Cầm Phi vừa dứt lời, tất cả mọi người ở đó đều trở nên náo nhiệt. Chỉ có điều mọi người phía dưới rõ ràng không có tư cách đấu giá, chỉ chăm chú nhìn lên phía trên.

Tâm thần Tiêu Lãng cũng bị bức tranh dài đến hai mét kia thu hút. Bức tranh này không cần giám định, người sáng suốt vừa nhìn cũng biết là đồ thật. Bởi vì mọi người tùy tiện quét qua, đều cảm giác bản thân chìm đắm trong bức tranh. Giờ phút này Tiêu Lãng cũng cảm giác mình đang ở trong một nơi hoang dã, bốn phía đều những cây cổ thụ tiêu điều. Vô số những chiếc lá rơi xuống, bị gió thu hiu hắt thổi bay xuống. Cảnh tượng cực kỳ hoang vu và cô tịch.

– Ba trăm năm mươi vạn!

Lăng Phi Tiên thiếu gia Lăng gia ra giá trước, kéo tâm thần mọi người trở lại. Mà sàn đấu giá cũng sợ bức tranh này ảnh hưởng tới việc bán đấu giá, nên cuộn bức vẽ lại. Vô số người bắt đầu đưa ánh mắt dừng lại ở trong nhã các phía trên, chuẩn bị lại một lần nữa chứng kiến bàn tay lớn của cả thế gia siêu cấp rầm rộ hét ra số lượng huyền thạch.

– Bốn trăm vạn!

Âu Dương Tà ra tay. Bảo vật như vậy bất kỳ gia tộc nào cũng muốn có. Dù sao thứ này để ở trong gia tộc, có thể khiến vô số con cháu cảm ngộ đượcthiên đạo.

– Năm trăm vạn!

Giá tiền một đường tăng vọt, mà Lãnh Tinh Nhi không mở miệng. Hiển nhiên mục tiêu của nàng cũng không phải là bức tranh gió thu lá rụng này. Tiêu Lãng thản nhiên uống nước trà, nhìn mọi người sống mái với nhau, cũng không mở miệng.

Cuối cùng giá cả tăng vọt đến tám trăm vạn huyền thạch. Hào khách cũng giảm bớt chỉ còn ba gia tộc, công tử Dật Hiên, Âu Dương Tà và Lăng Phi Tiên đang tiếp tục sống mái với nhau.

– Một ngàn vạn!

Tiêu Lãng ra tay. Tiếng cười thản nhiên của hắn cũng vang vọng sàn đấu giá: Chư vị, Tiêu mỗ vẫn chưa cảm ngộ thiên đạo. Bức tranh gió thu lá rụng này vô cùng quan trọng đối với Tiêu mỗ. Mong chư vị giơ cao đánh khẽ, Tiêu mỗ vô cùng cảm kích! Sau này nhất định sẽ tạ ơn!

Lời nói của Tiêu Lãng rất thành khẩn. Hơn nữa chuyện hắn cảm ngộ thiên đạo vô tình còn chưa được truyền ra ngoài. Rất nhiều người nghe vậy, lập tức cho rằng mục tiêu thực sự của Tiêu Lãng chính là bức tranh cổ này. Dù sao cảm ngộ thiên đạo là điều quan trọng nhất đối với một người.

– Được, Âu Dương Tà nể mặt Tiêu phủ chủ, ta từ bỏ! Sau này, Tiêu phủ chủ nhất định phải mời ta uống rượu!

Quan hệ giữa Âu Dương gia và Tiêu Lãng không tệ. Âu Dương Tà là người đầu tiên tỏ thái độ!

Công tử Dật Hiên là người thứ hai mở miệng:

– Tiêu phủ chủ cảm ngộ thiên đạo là quan trọng nhất. Dật Hiên sao lại đoạt đi vật tốt của người? Ta cũng từ bỏ! Sau này, Tiêu phủ chủ mời rượu, coi như ta cũng có một phần!

Nhưng công tử Lăng gia bá chủ tây bắc dường như rất để ý tới bức tranh cổ này. Hắn lại gọi giá nói:

– Một ngàn một trăm vạn. Tiêu phủ chủ, không phải Lăng Phi Tiên không nể mặt ngài. Bức tranh cổ này cũng rất quan trọng đối với Phi Tiên. Chỉ có điều bất luận cuối cùng bức tranh này rơi vào nhà nào, ta nhất định sẽ mời rượu Tiêu phủ chủ để bồi tội!

Lăng Phi Tiên nói rất khách khí, cũng coi như cho Tiêu Lãng mặt mũi.

Nhưng một giây sau, lại một giọng nói êm tai vang lên, nhưng hoàn toàn không cho Tiêu Lãng một phần mặt mũi nào:

– Một ngàn hai trăm vạn! Tiêu phủ chủ thật có lỗi, bản tiểu thư rất thích bức tranh này. Bản tiểu thư chắc chắn phải có được bức tranh này. Đương nhiên… sau này sẽ không có tiệc rượu bồi tội với ngươi!

Soạn Bài Ôn Tập Về Truyện

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Câu 1 Trả lời câu 1 (trang 144 SGK Ngữ văn 9, tập 2): Lập bảng Câu 2 Trả lời câu 2 (trang 144 SGK Ngữ văn 9, tập 2):

a. Hình ảnh đất nước: Hoàn cảnh đất nước trong hai cuộc kháng chiến vẻ vang. Và đất nước trong thời kì đổi mới đang từng bước đi lên.

b. Con người Việt Nam: lòng yêu nước mãnh liệt, tinh thần chiến đấu vì độc lập, tự do vượt mọi gian khổ, hi sinh. Họ cũng có tâm hồn, tình cảm gia đình thắm thiết.

Câu 3 Trả lời câu 3 (trang 144 SGK Ngữ văn 9, tập 2):

– Hình ảnh con người Việt Nam thể hiện qua một số nhân vật: ông Hai ( Làng), người thanh niên ( Lặng lẽ Sa Pa), ông Sáu và bé Thu ( Chiếc lược ngà), ba cô gái thanh niên xung phong ( Những ngôi sao xa xôi).

– Nét nổi bật của nhân vật:

+ Ông Hai: tình yêu làng thật đặc biệt, nhưng phải đặt trong tình cảm yêu nước và tinh thần kháng chiến.

+ Người thanh niên trong truyện Lặng lẽ Sa Pa: yêu thích và hiểu ý nghĩa công việc thầm lặng, một mình trên núi cao, có những suy nghĩ và tình cảm tốt đẹp, trong sáng về công việc và đối với mọi người.

+ Bé Thu (Chiếc lược ngà): tính cách cứng cỏi, tình cảm nồng nàn, thắm thiết với người cha.

+ Ông Sáu (Chiếc lược ngà): tình cha con sâu nặng, tha thiết trong hoàn cảnh éo le và xa cách của chiến tranh.

+ Ba cô gái thanh niên xung phong (Những ngôi sao xa xôi): Tinh thần dũng cảm không sợ hi sinh khi làm nhiệm vụ hết sức nguy hiểm; tình cảm trong sáng, hồn nhiên, lạc quan trong hoàn cảnh chiếc đấu ác liệt.

Câu 4 Trả lời câu 4 (trang 144 SGK Ngữ văn 9, tập 2): Đoạn văn tham khảo (nhân vật anh thanh niên):

Ấn tượng sâu sắc nhất của em là về anh thanh niên. Vượt lên sự cô đơn, vắng lặng để thực hiện tốt công việc của mình, xây dựng cho mình một lối sống nề nếp, nhiều ước mơ giản dị. Sự cống hiến của anh lặng thầm, có ý nghĩa lớn lao đối với quê hương, đất nước. Anh thanh niên là hình ảnh của “những âm vang trong lặng lẽ” – đó là con người có lí tưởng, có nhân phẩm tốt đẹp, là tấm gương sáng cho thế hệ thanh niên.

– Ngôi kể thứ ba có các truyện: Làng, Lặng lẽ Sa Pa, Bến Quê.

Trả lời câu 6 (trang 145 SGK Ngữ văn 9, tập 2):

Những tình huống đặc sắc:

– Truyện Làng: Tình huống làng chợ Dầu theo giặc đã làm bộc lộ sâu sắc tình cảm yêu làng, yêu nước của ông Hai.

– Truyện Chiếc lược ngà: Tình huống hai cha con gặp nhau trong 8 năm xa cách nhưng bé thu không nhận cha, đến lúc em nhận cha và biểu lộ tình cảm thì anh Sáu phải ra đi.

– Truyện Bến quê: Nhân vật Nhĩ vào cuối đời bị bó buộc trên giường bệnh mới nhận ra giá trị và vẻ đẹp bình dị quanh mình.

Soạn Văn 10 Bài Truyện Kiều

Soạn văn 10: Truyện Kiều – Chí khí anh hùng. Câu 3:. Truyện Kiều – Chí khí anh hùng

Câu 1:

– Hàm nghĩa các cụm từ:

+ Lòng bốn phương: chỉ chí nguyện lập nên công danh sự nghiệp.

+ Mặt phi thường: chỉ tính chất khác người, xuất chúng.

– Nguyễn Du dùng hai cụm từ trên để thể hiện tầm vóc phi thường của người anh hùng Từ Hải.

– Những từ ngữ thể hiện sự trân trọng và kính phục của Nguyễn Du: trượng phu, lòng bốn phương, mặt phi thường (các từ này để tôn xưng hình nhân vật), thoắt (thể hiện sự dứt khoát, mau lẹ, kiên quyết trong con người Từ Hải), …

Câu 2:

Từ Hải bộc lộ lí tưởng của mình qua lời nói với Thúy Kiều:

“Từ rằng: tâm phúc tương tri Gió mây bằng đã đến kì dặm khơi.”

Qua ngôn ngữ của Từ Hải, có thể nhận thấy, người anh hùng đã không vì quyến luyến, bịn rịn với tình yêu mà quên đi lí tưởng cao cả. Thái độ và hành động của Từ Hải mạnh mẽ quyết đoán, không chút do dự khi phải lựa chọn giữa hạnh phúc riêng tư và lí tưởng. Từ Hải tự tin vào sự rạng rỡ của tương lai:

“Bao giờ mười vạn tinh binh Bấy giờ ta sẽ rước nàng nghi gia.”

Và khẳng định sự thành công là tất yếu: ” Chầy chăng là một năm sau vội gì “. Lời hẹn ước của Từ Hải ngắn gọn, dứt khoát và chắc nịch đúng với cái khí phách của vị tướng quân uy vũ.

Câu 3:

Cách tả người anh hùng của Nguyễn Du có hai đặc điểm cần phải lưu ý, đó là hình tượng nhân vật vừa có tính ước lệ vừa mang tầm vóc của con người vũ trụ. Kiểu mẫu người anh hùng vốn đã là nhân vật truyền thống của văn học trung đại. Nó có một khuôn mẫu riêng đã được các nhà văn tổng kết trong quá trình sáng tạo. Theo những khuôn mẫu miêu tả này thì hai phương diện ước lệ và cảm hứng vũ trụ vốn gắn bó chặt chẽ với nhau khi các nhà văn chấp bút thể hiện hình ảnh những nhân vật anh hùng. Ở nhân vật Từ Hải cũng vậy. Các cụm từ như ” lòng bốn phương” vốn đã mang nội hàm diễn tả lí tưởng con người vũ trụ. Hoặc cụm từ ” trông vời trời bể mênh mang” vừa có tính ước lệ (không tả cái nhìn cụ thể) lại vừa tạo nên ấn tượng về tầm vóc phi phàm của Từ Hải. Cũng như thế, có thể phân tích các hình tượng khác như: bốn bể, chim bằng, gió mây.

Vẫn theo cách thể hiện này thì người anh hùng còn có một nét đặc trưng nữa là suy nghĩ và hành động ngắn gọn, dứt khoát. Họ chủ yếu được quan sát và miêu tả nhiều hơn ở khía cạnh lí trí, phần tình cảm có vẻ giản đơn và ít nhiều nhòa nhạt hơn.

Cập nhật thông tin chi tiết về Truyện “Ông Năm Chèo” Trong Đời Sống Dân Gian Nam Bộ trên website Englishhouse.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!