Tự Học Võ Bùa / Top 4 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 2/2023 # Top View | Englishhouse.edu.vn

Thông Tin Cần Biết Về “Võ Bùa”

Bởi cách thức có phần thần bí đó mà nhiều môn phái khác đã tìm các lò dạy võ bùa để tìm hiểu thực hư, phân tài cao thấp. Sự “truy sát” ấy, cùng nhiều lý do khác nữa nên chỉ ít thời gian sau, võ bùa phải lui vào ẩn dật.

Gần đây, trước sự nở rộ trở lại của phong trào học võ, lại có lời đồn võ bùa đang “tái xuất giang hồ”. Chúng tôi đã đi tìm hiểu thực hư xung quanh môn võ này.

Cao nhân ẩn tích

Sau màn ra mắt vào những năm 80 của thế kỷ trước, võ bùa bỗng dưng mất hút một cách khó hiểu trên “chốn giang hồ”. Không ai biết đệ tử của võ bùa ở đâu, hiện đang sống như thế nào, còn lao tâm khổ tứ tập luyện hay không?

Gần đây, một lần lang thang trên mạng, tôi tình cờ đọc được thông tin của một môn sinh “chánh phái” nói rằng, trước đây có hai cao thủ phái Thất Sơn đem võ bùa về dạy ở Hà Nội và chính họ là những sư phụ đầu tiên của môn phái ở đất Kinh kỳ. Thông tin trên mơ hồ, chỉ nói người thứ nhất tên Thành, làng võ vẫn gọi là Thành “vuông”, người thứ hai tên là Chín, giang hồ gọi là Chín “cụt”.

Liên hệ với một số cao thủ võ lâm ngoài Bắc thì được biết, Thành “vuông” tên đầy đủ là Nguyễn Văn Thành, từng sống ở khu vực Ô Chợ Dừa (Hà Nội), giờ đã qua Nga lập nghiệp. Người thứ hai là Chín “cụt”, tên đầy đủ là Ngô Xuân Chín, là thương binh, hiện không biết phiêu dạt phương nào.

Thông tin trên làm tôi nhớ lại lần trò chuyện với võ sư Chu Há, Chủ nhiệm võ đường Hồng Gia. Võ sư Há cho biết, thủa trước, Chín “cụt” có tham gia một số phong trào thể thao của người khuyết tật và ngay từ buổi đầu tiên ấy, Chín cùng đệ tử đã từng dùng võ bùa để giành huy chương vàng một hội khỏe năm 1986.

Nhờ manh mối này, tôi vội tìm đến ông Vũ Thế Phiệt, Tổng Thư ký Hiệp hội Thể thao người khuyết tật Việt Nam. Từ số điện thoại ông Phiệt cho, tôi đã tìm được “cao nhân” ẩn tích bấy lâu nay – ông Chín.

Phận duyên tiền định

Vợ chồng ông Xuân Chín hiện đang sống ở một khu đô thị yên ả trên đường Lạc Long Quân (Hà Nội). Trò chuyện, Xuân Chín bảo, Thất Sơn thần quyền với ông như có duyên trời định.

Thời trai trẻ, Chín là lính trinh sát đóng quân ở tỉnh biên giới Cao Bằng. Khi còn ở quê nhà, bởi hiếu động nên Chín từng theo đám trai làng lăn lộn học quyền cước của mấy võ sư vườn, cũng lận lưng dăm ba miếng phòng thân. Bởi thế, khi hay tin trong trung đoàn có một đồng đội thường diễu quyền, phóng cước sau khi xong xuôi việc nhà binh, Chín muốn tìm đến xem “mặt mũi” thế nào và nhân thể thử tài luôn để phân cao thấp.

Sau nhiều lần hò hẹn, “thằng cha” đó cũng nhận lời thách đấu. Thế nhưng sau 2 lần “tỉ thí”, Chín đều thua không kịp vuốt mặt. Chín đấm, đá cật lực mà cứ như đánh vào bị bông, đối thủ chẳng hề đổi thay sắc mặt. Đánh nhiều đuối sức, chùn tay, nên đành phải xin thua.

Từ sau trận quyết đấu đó, hai người trở thành bạn. Lúc này Chín mới biết người kia theo học Thần quyền của phái Thất Sơn, từ một sư phụ ở quê nhà, xã Văn Khúc, huyện Sông Thao, tỉnh Phú Thọ. Những câu chuyện mà người bạn kể về môn phái lạ lùng đã khiến Chín mê mệt. Anh ước ao có ngày được về quê bạn bái vị sư phụ ấy làm thầy.

Và rồi cái ngày anh mong mỏi ấy cũng đến. Được sự giới thiệu, ngay đêm hôm ấy, anh đã được diện kiến kỳ nhân. Người ấy là danh sư Nguyễn Văn Lộc, một nông dân chân chất, cũng chỉ hơn anh cỡ trên chục tuổi.

Thế nhưng hôm ấy, ý nguyện, mơ ước của anh đã không thành. Dù đã cố nài nỉ hết nước hết cái nhưng vị danh sư ấy vẫn không chịu thu nạp Chín làm đệ tử. Tuy mưu sự không thành nhưng anh vẫn không thôi hi vọng của mình.

Chừng tháng sau, anh lại tay nải từ Cao Bằng tìm về Phú Thọ. Lần này, thứ mà anh nhận được vẫn chỉ là những cái lắc đầu. Thế rồi, một lần (năm 1981), lúc đi làm nhiệm vụ, anh bị thương phải cắt bỏ hoàn toàn chân phải. Khi vết thương liền da, nhớ miền quê Văn Khúc và ông thầy võ… khó tính, anh lại lóc cóc tìm về.

Đi cùng anh lần này có cả Thành “vuông”, một chàng trai Hà Nội, nghe tiếng vị sư phụ kỳ lạ mà háo hức muốn được tỏ tường. Gặp mặt, vị danh sư nói thẳng thừng: “Anh lành lặn tôi còn không nhận, huống chi nay đã là người tàn phế! Anh không học võ được đâu!”. Câu nói đó đã làm ruột gan Chín quặn thắt. “Đau” hơn khi bạn đồng hành với anh, Thành “vuông”, lại được sư phụ thu nạp.

Uất ức, trước khi ra về anh… thề: “Sư phụ nhận tôi thì 6 tháng tôi xuống một lần! Không nhận thì tháng nào tôi cũng xuống!”. Tháng sau, một mình, anh xuống thật. Lần này, thấy anh lóc cóc chống nạng vượt quãng đường hơn 15 cây số, vị danh sư đã động lòng trắc ẩn. Ông đã đồng ý truyền võ cho anh nhưng với điều kiện chờ ngày tốt, về Bắc Giang ông mới dạy.

Võ phái kỳ lạ

“Ngày tốt” ấy là ngày 9/10/1984. Đã hẹn trước, anh Chín có mặt tại nhà một người quen của sư phụ ở làng Mỹ Độ, sát thị xã Bắc Giang. Đến được ít phút thì sư phụ anh cũng xuất hiện. Ngay chiều hôm ấy, anh đã thành người của phái Thất Sơn. Cũng ngay ngày hôm ấy, anh mới tường tận về môn phái của mình.

Theo lời thầy Lộc thì “thủ phủ” của Thất Sơn thần quyền nằm ở Huế, do tông sư Nguyễn Văn Cảo nắm quyền chưởng môn. Sáng tổ Nguyễn Văn Cảo học thần quyền từ một vị cao tăng người Ấn Độ. Cao tăng lưu lạc sang Việt Nam từ khi nào thì đến giờ vẫn không ai biết rõ. Tới Việt Nam, ông chọn vùng Bảy Núi (An Giang) làm chốn tu hành. (Có lẽ bởi bậc thánh nhân tu luyện nơi non thiêng này nên thầy Cảo đã đặt tên môn phái của mình là Thất Sơn).

Dựa trên những căn bản mà vị tu sĩ lạ lùng ấy truyền dạy, thầy Cảo đã truyền dạy thần quyền cho nhiều người khác. Thần quyền học nhanh, do vậy chỉ trong thời gian ngắn, ở Huế đã có rất nhiều người trở thành môn đồ của võ phái này.

Khi nhập môn, môn đồ của môn phái phải đứng trước ban thờ thề đủ 9 điều (Càng học cao thì số lời thề càng tăng thêm và cao nhất là 16 điều). Sau đó, mỗi người sẽ được sư phụ mình phát cho hai lá bùa hộ thân, một vuông, một dài. Trên những lá bùa ấy có vẽ hình đạo sĩ ngồi thiền và những “thông số”, “mật mã” riêng của môn phái.

Trước khi truyền thụ những câu thần chú, bí kíp võ công của môn phái thì hai lá bùa ấy được đem đốt, lấy tro hoà vào nước cho người mới nhập môn… uống cạn. Thần chú của môn phái thì có rất nhiều, gồm chú gồng, chú xin quyền, chú chữa thương… Đã được truyền thần chú thì môn sinh cứ tự mình gọi chú mà xin sức mạnh, mà tập quyền cước.

Tuy thế, trước khi tập, người luyện thần quyền phải được sư phụ mình khai thông tất cả các huyệt đạo trên cơ thể. Việc ấy, các sư phụ của Thất Sơn thường làm bằng cách dùng nắm nhang đang nghi ngút khói thổi vào huyệt đạo của đệ tử. Với môn sinh là nam giới thì dùng 7 nén nhang thổi 7 lần vào mỗi huyệt đạo. Môn sinh là nữ thì dùng 9 nén, thổi đúng 9 lần.

Thần chú vào… võ công ra

Anh Chín kể, hôm ấy, xong nghi thức nhập môn, sư phụ Lộc đã kéo anh ra sân và chỉ trong vòng 1 giờ đồng hồ, ông đã truyền thụ xong xuôi cho anh lời chú xin quyền.

Theo lời của sư phụ Lộc, lời chú ấy anh không được phép tiết lộ cho bất kỳ ai nếu chưa được phép của những người đứng đầu môn phái. Truyền chú xong, sư phụ anh bảo, cứ nhẩm theo câu chú ấy mà luyện. Chú “nhập” đến đâu thì công phu tự khắc… ra đến đó.

Thấy thầy dạy mình quá nhanh, anh hết sức ngạc nhiên. Cứ nghĩ, có lẽ bởi gượng ép khi thu nạp nên thầy Lộc mới dạy anh một cách sơ sài đến vậy. Sau này, khi trình độ bản thân được nâng cao, anh mới biết, với anh cuộc truyền thụ kỹ năng cơ bản của môn phái như vậy là quá lâu.

Thường thì khi truyền chú cho đệ tử khác, thầy Lộc chỉ làm trong thời gian vỏn vẹn 15 phút là xong. Anh cũng vậy, khi được phép dạy đệ tử, anh cũng chỉ mất ngần ấy thời gian là đã… hết bài. Còn học như thế nào, luyện như thế nào, trình độ đạt đến đâu là cơ duyên của mỗi người chứ thày không chỉ bảo được.

Ngay chiều hôm ấy, thầy Lộc đã kéo anh ra khoảng sân rộng, bắt đầu luyện tập quyền pháp. Trước khi tập, thầy lấy nắm nhang nghi ngút khói thổi vào tất cả những huyệt đạo trên cơ thể anh. Làm xong, thầy bảo anh nhẩm đọc chú để… gọi võ về. Thật ngạc nhiên, khi vừa đọc chú xong, anh bỗng thấy mình lâng lâng như người say rượu. Lúc thì thấy tay mình nhẹ bẫng, lúc thì thấy nặng như đang khuân cả khối sắt trăm cân.

Chín kể, khi đã “nhập đồng”, cứ thấy nhẹ bên tay nào là “chưởng” đánh ra tay ấy. Trạng thái không kiểm soát ấy đã khiến anh lúc thì lăn lộn trên đất, lúc thì nhảy tưng tưng trên không, lao đầu vào tường, vào bụi gai cũng không hề hay biết.

Tỉ thí tranh tài

Hết nghỉ phép, Xuân Chín về nơi an dưỡng. Vì đang chờ chế độ nên anh có nhiều cơ hội để luyện tập môn võ mà mình vừa được học. Cứ đêm đến, anh lại một mình chống nạng lên quả đồi ở gần đó luyện tập. Sáu tháng sau, anh quay lại Văn Khúc để thầy Lộc kiểm tra “trình độ”.

Sau bữa cơm chiều, thầy Lộc bảo ông sẽ không trực tiếp kiểm tra mà nhờ thầy “cao tay” hơn thẩm định. Vị ấy tên Cư, ở bến phà Tình Cương, cách nhà thầy Lộc chừng 25 cây số. Thần quyền ở Văn Khúc chính là do ông Cư mang từ trong Huế ra truyền dạy.

Tối hôm đó, hai thầy trò đã đèo nhau đến nhà ông Cư. Biết Chín muốn thử trình độ của mình, ông Cư đã gọi hai đệ tử to như hộ pháp đến. Trước khi đánh, ông Cư giới thiệu, hai đệ tử của ông được gọi là những “cây đấu” của Thất Sơn. Những ai muốn “khẳng định thương hiệu” của riêng mình thì đều phải đánh với hai “cây đấu” ấy.

Ngay phút khởi động, một “cây đấu” đã táng thẳng vào mặt Chín cú “thôi sơn” khiến anh nổ đom đóm mắt. Nhưng ngay sau cú đánh ấy, anh thấy mình tự dưng lùi ra, quay hẳn lưng vào đối thủ. Chẳng cần để mắt động tác khó hiểu của anh, người tấn công lại ngay lập tức lao vào. Thế nhưng, vừa vào gần đến nơi thì bỗng nhiên tay phải Chín vung ra một cú đòn cực mạnh. Một tiếng “bốp” chát chúa vang lên, “cây đấu” ấy bị đánh văng ra góc sân và nằm bất động.

Thấy đệ tử mình bị hạ nhanh một cách khó hiểu, ông Cư vội vàng chạy đến xem thực hư thế nào. Cậu học trò cưng nằm im, mồm miệng be bét máu. Phần thắng đã thuộc về Chín.

Sắp xếp công việc, ít lâu sau, anh Chín lại theo thầy Lộc vào Huế để nhờ tông sư môn phái kiểm tra trình độ thật sự của mình. Chưởng môn phái Nguyễn Văn Cảo (phường Phú Cát) đã đón hai thầy trò anh rất thân tình.

Hôm ấy, nhà thầy Cảo có một đệ tử học Thần quyền được 10 năm, từ Quảng Bình vào thăm. Thầy Cảo bảo Chín đấu với người này. Kịch bản của trận đấu ở Phú Thọ đã được lặp lại. Vào trận, ngay màn dạo đầu, Chín dính đòn tới tấp. Thế nhưng, trong lúc nguy nan, tự nhiên anh thấy chân mình mềm oặt. Xoay lưng lại đối thủ, anh quỳ xuống như người bị trúng đòn chí mạng. Đối thủ thấy vậy thừa thắng lao lên…

Nhưng, như có phép tiên, dù chỉ còn mỗi chân trái mà anh vẫn bật vút lên, lộn trên không một vòng rồi tung cú “thiết cước” vào thẳng bụng đối thủ. Cú đá ấy đã làm vị kia văng ra, thầy Cảo ngay lập tức cho dừng trận đấu. Sau trận đấu đó, bởi quá khâm phục sự tiến bộ kỳ lạ của anh, thầy Cảo đã cân nhắc để anh được thăng đai vượt cấp.

Thế nhưng, điều đó chưa từng có tiền lệ trong môn phái nên thầy đành để anh ở đai đỏ xuất sư. Người đeo đai đó thì đã có thể làm thầy, truyền thụ võ công cho những môn sinh khác. Sáu tháng sau, vào lại Huế, lần này chưởng môn Nguyễn Văn Cảo đích thân ra chợ mua chỉ về se đai tím cho anh.

Dựng nghiệp bất thành

Rời quân ngũ, anh Chín về quê sinh sống, thỉnh thoảng ra Hà Nội gặp gỡ bạn bè. Những năm ấy, phong trào chấn hưng võ thuật cổ truyền ở thủ đô đang ở cao trào, thấy Thất Sơn thần quyền của mình chưa có một tên tuổi trong làng võ Việt, anh và một số người bạn đã quyết tâm gây dựng môn phái.

Để khẳng định sức mạnh của Thần quyền, Hội khoẻ Phù Đổng năm 1986 được tổ chức ở Hà Nội, các bạn anh đã tiến cử anh tham gia. Chuẩn bị cho sự kiện này Chín đã lặn lội lên Cao Bằng, tìm cậu bé mà trước đây anh đã ngẫu hứng truyền thụ võ công, đưa về Hà Nội cùng mình biểu diễn. Cậu bé ấy tên Điệp, khi ấy vừa tròn 6 tuổi.

Tại sân vận động Hàng Đẫy, với tiết mục thần quyền của mình, hai thầy trò một tàn phế, một tóc còn để chỏm đã dinh về hai tấm huy chương vàng trước sự trầm trồ, thán phục của mọi người.

Sau màn ra mắt, được sự “chỉ đường mách lối” của cố võ sư Đỗ Hoá, anh cùng các bạn đã tìm đến một chức sắc ở Hội Võ thuật cổ truyền Hà Nội nhằm đưa môn phái “phát dương quang đại”. Thế nhưng, nhiều người cho rằng Thất Sơn thần quyền là tà thuật, mê tín dị đoan nên mong ước của anh đã không thể thành hiện thực.

Dựng phái không thành, anh em tan rã mỗi người một nơi, Xuân Chín đâm nản. Tuy thế, sau này, tham gia phong trào thể thao người khuyết tật, anh vẫn đem thần quyền đi biểu diễn ở khắp nơi.

Năm 2004, tại một cuộc liên hoan võ thuật tại Hàn Quốc, anh đã được ban tổ chức trao tặng huy chương vàng cho tiết mục thần quyền độc đáo của mình. Càng hạnh phúc hơn khi ngay sau đó, hình ảnh của anh, một người cụt chân đang thăng hoa cùng quyền thuật đã được ban tổ chức in lên lịch lưu niệm tặng các vận động viên tham gia.

Cũng từ dạo ấy, bởi cuộc mưu sinh anh đã thôi không tham gia phong trào thể thao nữa. Thần quyền anh cũng ít tập hơn và cũng không truyền dạy bí kíp võ công này cho bất kỳ ai…

Theo maxreading.com

Dùng Môn “Võ Bùa” Kỳ Dị, Võ Sư Việt Nhận Cái Kết Đầy Bất Ngờ Ở Sài Gòn

Theo nhà nghiên cứu võ thuật Hồ Tường thì ở khu vực xóm Lao Động, nằm sâu trong một con hẻm trên đường Dương Công Trừng, thuộc ấp Nhứt Trí, xã Thạnh Mỹ Tây, quận Gò Vấp, tỉnh Gia Định (nay gọi là đường Ngô Tất Tố, thuộc phường 22, quận Bình Thạnh, TP.HCM), những năm 1965 – 1975 có một võ sư dạy Võ Việt Nam tên là Nguyễn Văn Lành, mà người ta thường gọi là Tư Lành.

Võ sư Nguyễn Văn Lành là hội viên của Tổng Cuộc Quyền Thuật VNCH, từng đưa một số võ sĩ thượng đài thi đấu tại võ đài sân Tinh Võ vào những năm trước và sau 1970.

Thời đó, võ sư Nguyễn Văn Lành được mọi người biết đến bởi ông dạy võ kèm theo chơi bùa. Ông và các học trò của mình khi thượng đài thường mang dây cà tha (tên một loại dây bùa) với lời đồn rằng dù có bị trúng đòn cũng sẽ không có cảm giác đau. Do vậy, võ sư Nguyễn Văn Lành cũng thu hút được một số học trò đến tập luyện.

Võ sư Nguyễn Văn Lành là người gốc Tây Nam Bộ. Người ta nói rằng, ở miền Tây Nam Bộ, xưa nay có rất nhiều giai thoại kinh dị về các pháp sư Lục Lèo. Những giai thoại này đều cho rằng, các pháp sư Lục Lèo có khả năng biến thân thể thành “mình đồng da sắt”, đao thương bất nhập.

Giai thoại còn cho rằng những pháp sư Lục Lèo có thể dùng huyền thuật đưa đinh sắt, côn trùng vào cơ thể đối thủ. Đặc biệt, họ có thể sử dụng kinh chú Phật để đưa linh hồn người chết vào trú ngụ trong vật vô tri như nanh heo, móng cọp và trang sức (như dây cà tha).

“Với họ, trong số các linh vật, họ đặc biệt ưa thích cà tha có tên là K’se Chonkes – một loại dây có cột những miếng chì dát mỏng dùng để cột ngang bụng. Pháp sư người Việt gọi là dây “Chốc”. Họ cho rằng, chỉ những pháp sư đạt được đẳng cấp đại sư hoặc cao hơn nữa là Thượng đẳng sư mới làm chủ được loại cà tha K’se Chonkes. Nếu không mang đẳng cấp thượng thừa thì “con chốc” sẽ xua đuổi linh hồn vị pháp sư để làm chủ thân xác hoặc nó sẽ đi khắp nơi quậy phá người khác. Để luyện dây “Chốc”, vị pháp sư vẽ một đạo bùa lên những miếng chì dát mỏng rồi trì chú tụng niệm suốt nhiều ngày liền để triệu hồi nhiều linh hồn người chết nhốt vào. Để sợi dây cà tha “sống”, vị pháp sư phải cho nó “uống” máu thường xuyên. Thường là máu gà.

Chính nhờ những giai thoại này mang màu sắc kỳ bí và hoang đường này khiến việc sử dụng bùa chú của võ sư Nguyễn Văn Lành càng trở nên thần bí, và võ đường của ông thu hút thêm sự quan tâm giới mộ điệu thời đó” – võ sư Hồ Tường cho biết.

NHỮNG LẦN ĐẠI BẠI SAU KHI DÙNG “VÕ BÙA”

Theo nhà nghiên cứu võ thuật Hồ Tường thì lời đồn về dây cà tha dữ dằn như vậy, thế nên tất cả võ sĩ vốn là học trò của võ sư Nguyễn Văn Lành, khi thượng đài đều được thầy đeo dây cà tha ngang eo với mục đích để vừa không biết đau khi bị trúng đòn lại có thể giành chiến thắng dễ dàng.

Tuy nhiên, thực tế lại hoàn toàn trái ngược với những giai thoại, bởi hầu như không có võ sĩ nào của võ đường Nguyễn Văn Lành giành được chiến thắng trên võ đài.

Thậm chí có võ sĩ của võ đường này thách đấu một đối thủ vốn là nhà vô địch với hy vọng sớm mang lại tên tuổi. Song rốt cục, võ sĩ là học trò của võ sư Nguyễn Văn Lành cũng đã bị hạ knock-out ngay từ đầu hiệp 1 trong một trận võ đài 3 hiệp, mỗi hiệp 3 phút.

Võ sư Hồ Tường kể lại: “Năm 1973 khi bắt đầu bước chân vào trường đại học, bản thân chúng tôi đã ở trọ trong một căn nhà ở khu xóm Lao Động để việc học được dễ dàng. Cuộc sống sinh viên quá chật vật, chúng tôi đã mở lớp dạy võ ngay tại nơi ở trọ, thu nhận khoảng một chục học viên trong lứa tuổi thanh thiếu niên, nhằm kiếm thêm tiền trang trải cho việc học hành, ăn ở lúc bấy giờ.

Lớp võ của chúng tôi mới hoạt động được khoảng 3 tháng thì xảy ra chuyện chẳng lành, vì một học trò nam của võ sư Nguyễn Văn Lành đã đến thách đấu với học trò của tôi. Lâu quá tôi không còn nhớ cụ thể bạn ấy tên gì, chỉ còn nhớ biệt danh của bạn ấy mà mọi người thường gọi là “Đắc Kỷ”. Dĩ nhiên, chúng tôi không thể từ chối được, sau khi giải bày rằng học trò của tôi mới tập có 3 tháng, tôi đã chọn em Nguyễn Văn Hoàng, lúc đó khoảng 15, 16 tuổi thuộc loại học viên khá nhất của tôi ra đối địch với bạn học trò của võ sư Tư Lành. Màn tỉ thí diễn ra đúng theo quy ước của một trận đấu đài: đấu 3 hiệp và mỗi hiệp 3 phút; chỉ đấm đá chứ không ôm, vật; đối thủ té tay chạm đất không đánh, đá bồi; không đánh vào vùng hạ bộ… Chúng tôi cũng khá ngạc nhiên về khả năng chịu đòn của Đắc Kỷ, bởi trong nhiều lúc áp đảo, em Hoàng của chúng tôi đã không ít lần giật mạnh hết gối phải đến gối trái vào vùng ngực, bụng của đối phương…đến nỗi đỏ rần nhưng Đắc Kỷ vẫn không bị hạ knock-out. Kết thúc trận đấu, chúng tôi bắt 2 đấu thủ ôm nhau để xí xóa những lúc bị trúng đòn… Tuy nhiên, sau đó, các học trò của tôi cho tôi hay rằng Đắc Kỷ đã phải nằm bệt ở nhà cả nửa tháng và uống thuốc thang mỗi ngày để trị nội thương. Sau khi cùng các học trò trải qua những thất bại, võ sư Nguyễn Văn Lành đã dọn nhà đi nơi khác và không còn dạy võ ở khu vực xóm Lao Động nữa.

Chuyện xảy ra cách nay cũng gần 50 năm rồi, nhưng nhân gần đây xuất hiện một số trận thách đấu võ thuật làm chúng tôi nhớ lại chuyện xưa…Đấu võ với nhau để học hỏi trong tinh thần cầu tiến lúc nào cũng cần thiết cả, nhưng đấu võ để loại bỏ hay hạ thấp người khác hay sử dụng võ bùa với hy vọng làm hại đối thủ thì không đó còn là thượng võ nữa!“.

Tự Học Võ Tại Nhà Nên Hay Không Nên?

Tự học võ tại nhà nên hay không nên? câu hỏi nhiều người quan tâm vì nhiều người do nhiều lý do khác nhau không thể đến phòng tập muốn tự học võ tại nhà một mình.

KHÔNG! chắc chắn là không nên rồi vì đó là điều không tốt, thậm trí rất nguy hiểm.

Võ thuật không giống như những kiến thức mà bạn có thể ngồi nhà lên mạng tìm và tự học được.

Nó đòi hỏi người tập phải cọ sát rất nhiều mới có thể thuần thục và ứng dụng được…

Ưu điểm nhược điểm khi tự học võ tại nhà

không gò bó thời gian có thể tập mọi lúc, mọi nơi mình muốn

Bạn có thể tự do đấm đá, lăn lộn mà không sợ ai cười chê minh

Tiết kiệm được một khoản thời gian và tiền bạc nho nhỏ.

Mất thời gian nghiên cứu, tìm tài liệu cũng như video hướng dẫn

Dễ bị ảo tưởng vì dính vào hiệu ứng võ thuật điện ảnh

Thực hiện sai, không đúng kỹ thuật mà không biết vì không ai chỉ dẫn cho

Dễ bị chấn thương do tập sai kỹ thuật và phương pháp

Không có người để cọ sát và thực hành nên không có khả năng thực chiến…

Những người thâm niên trong nghề không có thời gian đến trung tâm tập luyện và mục đích của họ là duy trì sức khỏe thì họ có thể tự tập võ thuật một mình được vì họ có kiến thức võ thuật tương đối rồi.

Nếu không thể đến phòng tập thì hãy tập trung vào nền tảng thể lực là chính vì bạn không thể tập kỹ thuật một cách chính xác nếu không có người hướng dẫn…

Về kỹ thuật bạn có thể tham khảo trên Youtube của Võ sĩ online

Nhiều bạn cho rằng không được tập tạ vì sợ làm chậm tốc độ ra đòn

nếu bạn chậm chạp do tập tạ thì bạn có thể xả cơ vài tháng là được thôi mà.

Bạn nên tập những điều cơ bản, đơn giản, tập thật chậm và thật kỹ để tránh sai kỹ thuật

Vì những gì đơn giản thường dễ tập và là nền tảng vững chắc cho kỹ thuật cao hơn

Và đặc biệt trong thực chiến những gì đơn giản lại hiệu quả hơn những gì hoa mỹ

Lý Tiểu Long vẫn nói: ” Tôi không sợ những kẻ tập một lần 10.000 cú đá, tôi chỉ sợ những kẻ tập 10.000 lần một cú đá” nên điều quan trọng bạn cần làm là tập thật tốt những gì cơ bản nhất.

Lưu ý rằng một số môn như: Judo, Brazillian Jiu-jitsu, võ vật,… không thể tự tập một mình được vì bạn không có người để thực hiện được những bài tập đó được nên bạn phải có bạn tập cùng nhưng thực sự vẫn rất nguy hiểm do không có người chỉ bảo

Tự tập Võ Thuật tại nhà điều bất lợi nhất chính là không được cọ sát kỹ năng thực chiến

Với những môn võ thể thao hiện đại hiện nay thì việc cọ sát là vô cùng quan trọng

Vì chỉ có thường xuyên lên sàn đấu thì bạn mới phản xạ và thực chiến tốt được

Lời khuyên khi Tự học võ tại nhà

Tập đi tập lại từng kỹ thuật để nhanh nhẹn, linh hoạt và chuẩn xác hơn

Cố gắng tìm tài liệu và video hướng dẫn từng bước và theo sát giáo trình

Nên mua dụng cụ tập luyện chất lượng tốt ở cơ sở uy tín

Không nóng vội hãy tập các động tác nhiều lần và ôn lại hàng ngày

Không cố gắng tập nhiều động tác khi trưa thuần thục các kỹ thuật cơ bản.

Đừng cứng nhắc hãy sáng tạo ra các tư thế và động tác của riêng mình

Xem Các Sản Phẩm Võ Thuật Đang HOT Nhất

Người dùng đánh giá

Tự tập Võ thuật tại nhà nên hay không nên?

Một điều mà khá nhiều người không có nhiều thời gia đến phong tập quan tâm đó là có nên học võ tại nhà không? lời khuyên là bạn vẫn nên đến phòng tập vì tập võ cần cọ sát thực tế không thể lý thuật suông được…

Tự Học Võ Thuật Qua Mạng Đơn Giản Và Hiệu Quả

Võ thuật là một môn thể thao vô cùng lành mạnh và rèn luyện sức khỏe vô cùng tốt. Những bạn muốn học võ tại nhà có thể tham khảo cách học võ qua mạng cho từng thể loại võ mà mình yêu thích.

Học võ qua mạng cần chuẩn bị những gì?

Điều hạn chế của học võ qua mạng đó là không được sự chỉ dạy tận tình của huấn luyện viên, của thầy võ vì vậy kĩ thuật bạn đạt được không cao, tập trung chủ yếu là những động tác cơ bản, dễ học, dễ thuộc. Học võ qua mạng bạn sẽ không có sự kỉ luật nghiêm ngặt nên không kiên trì, không có sự tự giác.

Tuy nhiên việc học võ online có rất nhiều tác dụng cho người học. Học võ qua mạng với những động tác cơ bản giúp bạn tranh thủ những thời gian trống đối với những người bận rộn, tự học võ thuật cũng giống như việc tập một môn thể thao, mỗi ngày một chút sẽ thành công.

Hoc vo thuat tren mang giúp bạn tiết kiệm một khoản chi phí.

Với những lợi ích khi học võ online thì bạn cần chuẩn bị những dụng cụ sau:

– Máy tính để xem những động tác hoặc bạn có thể mua đĩa về học.

– Trang phục thể thao: chọn những trang phục nhẹ nhàng, thấm mồ hôi, dễ chuyển động để thực hiện các động tác khác nhau.

– Gương: do bạn không có người hướng dẫn chính vì vậy một chiếc gương phản chiếu động tác của mình để sửa và tập cho đúng.

Những môn võ học trên mạng

Hiện nay trên thế giới có rất nhiều môn võ với những đặc trưng khác nhau, với mục đích học để tự vệ thì bạn có thể học tất cả các môn võ qua mạng với những đường võ cơ bản.

Học Boxing qua mạng

Đầu tiên, bạn cần thuần thục 3 đòn đấm cơ bản cảu Boxing là Jab (đấm thẳng), Hook (đấm móc) và Upper Cut (đấm móc lên). Chia nhỏ mỗi cách đấm theo từng hiệp, sau đó hãy thử phối hợp các đòn với nhau (Lưu ý chỉ đi đòn phối hợp trong 3 nhịp).

Tiếp đến là bài tập về tốc độ, bạn cố gắng tung số đòn đấm nhanh nhất có thể trong 1 hiệp. Đấm nhanh không có nghĩa bạn được quyền đấm bừa, bài tập này yêu cầu bạn đấm đúng kỹ thuật. Hãy cố gắng với những đòn khác nhau. Bài tập này giúp bạn tăng cường tốc độ, sức bền và độ tập trung.

Ngoài những bài tập đấm, bộ pháp của Boxing là tối quan trọng. Mới ban đầu bạn chỉ tập trung vào bộ pháp, cách di chuyển không nhất thiết phải tung đòn đấm.Những bước đi đơn giản như tiến lên lùi xuống, ngang dọc cho nhuần nhuyễn. Đến khi bạn cảm giác bạn đủ nhanh nhẹn thì hãy phối hợp với đòn đấm.