Cách Học Hành Của Con / 2023 / Top 18 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 12/2022 # Top View | Englishhouse.edu.vn

» Cha Mẹ Với Việc Học Hành Của Con Cái Itcd / 2023

CHA MẸ VỚI VIỆC HỌC HÀNH CỦA CON CÁI

Thời gian gần đây, hiện tượng trẻ em vi thành niên hư hỏng dẫn đến phạm pháp ngày một gia tăng ảnh hưởng không nhỏ đến an ninh quốc gia và sự tiến bộ phát triển của xã hội. Vấn đề này không chỉ là mối quan tâm, lo lắng hàng đầu của các bậc cha mẹ, đặc biệt là các gia đình đô thị mà còn là mối lo chung của toàn xã hội. Phải chăng hiện tượng đó là hậu quả của việc “khoán trắng” sự giáo dục, học tập của con trẻ cho nhà trường. Nhiều phụ huynh đã biến nhà trường thành “nhà giữ trẻ lớn” mà không biết rằng chẳng gì có thể thay thế được giáo dục gia đình. Bởi lẽ, gia đình, cha mẹ là trường học đầu tiên đối với cuộc đời mỗi con người, là môi trường xã hội hoá gần gũi nhất về không gian và lâu dài về thời gian có ảnh hưởng lớn tới sự hình thành, phát triển nhân cách con trẻ.

1. Kỳ vọng và quan niệm của cha mẹ với việc học hành của con cái

Là cha mẹ ai cũng mong muốn con cái mình có một tương lai tốt đẹp, sáng lạn. Mong muốn con mình học giỏi, ngoan ngoãn, lễ phép… là tâm lý chung của các bậc cha mẹ. Tuy nhiên, ngày nay, một số phụ huynh vì quá kỳ vọng vào khả năng của con mình mà có những cách thức dậy con không phù hợp gây ảnh hưởng không tốt đến kết quả học tập của con trẻ. Họ không hiểu được rằng con mình vẫn chỉ là những đứa trẻ. Mà đứa trẻ cần sự uốn ắn mềm dẻo chứ không phải sự áp đặt, bắt con phải như thế này, thế kia, phải theo những kỳ vọng hoang tưởng của cha mẹ. Trong nghiên cứu khảo sát 150 hộ gia đình thuộc phường Kim Liên – Hà Nội gần đây của Viện xã hội học – Viện khoa học xã hội Việt Nam đã khái quát một số quan niệm và kỳ vọng của cha mẹ đối với việc học hành của con cái như sau: Hầu hết các bậc cha mẹ mong con cái sẽ học tốt để sau này có nghề nghiệp ổn định. Tuy nhiên, phương pháp giáo dục con của các bậc cha mẹ hướng đến các mục tiêu đó lại khác nhau, tuỳ thuộc vào đặc điểm kinh tế, học vấn và nghề nghiệp… của mỗi gia đình. Có tới 94,3 % (tỷ lệ cao nhất) số người được hỏi có kỳ vọng con thứ nhất học hết đại học, cao đẳng. Tiếp đó là kỳ vọng con mình học hết trung cấp (8%), trung học phổ thông (4,9%). Như vậy, có thể thấy, quan niệm chung là học vấn cao sẽ dẫn tới vị thế xã hội cao. Nhiều phụ huynh còn cho rằng phấn đấu bằng học vấn là con đường tốt nhất cho con em họ. Điều này thật dễ hiểu khi số lượng học sinh đăng ký dự thi các trường cao đẳng đại học ngày một gia tăng. Trong những gia đình có học vấn khác nhau, kỳ vọng đối với cấp học của con cũng khác nhau. Bố mẹ có học vấn cao kỳ vọng con cái học cao đẳng, đại học càng cao. Tuy nhiên, tỷ lệ người mẹ mong muốn con trai học cao nhiều hơn tỷ lệ người mẹ mong muốn con gái học cao, trong khi người bố lại không có sự phân biệt về giới tính của con trong vấn đề này. Phải chăng vấn đề bất bình đẳng giới trong học tập giữa trẻ em trai và trẻ em gái mà bấy lâu nay mà báo chí, các nhà nghiên cứu vẫn nêu ra có nguyên nhân sâu xa từ chính những quan niệm, định kiến của những bà mẹ? Kết quả nghiên cứu cho thấy xu hướng của các bậc cha mẹ hiện nay là muốn con cái mình học hết cao đẳng, đại học để có nghề nghiệp ổn định sau này. Tuy nhiên, vấn đề này cũng cần đưa ra bàn luận thêm nhiều hơn nữa, bởi lẽ với thực trạng lao động – việc làm ở Việt Nam hiện nay, những sinh viên học hết cao đẳng, đại học ra trường liệu có cơ hội tìm việc làm dễ hơn những học viên tốt nghiệp các trường dạy nghề hay không? Câu hỏi này đang chờ lời giải đáp khi mà tình trạng “thừa thầy thiều thợ” ngày càng trở nên phổ biến ở nước ta. Rất nhiều sinh viên tốt nghiệp đai học, đặc biệt là tốt nghiệp các trường về khoa học xã hội và nhân văn không xin được việc làm, trong khi đó các học viên học trung cấp hoặc các trường dậy nghề ra trường là có việc làm. Vậy, làm thế nào để giải quyết bài toán về việc làm ở Việt Nam hiên nay? 2. Các yếu tố ảnh hưởng đến kết quả học tập của con cái  Có nhiều yếu tố ảnh hưởng đến kết quả học tập của con cái như: môi trường học tập, khả năng bẩn sinh, sự chăm chỉ của trẻ, sự quan tâm của cha mẹ, uy tín của trường lớp… Nhưng theo một số nghiên cứu của chúng tôi, sự quan tâm của cha mẹ là yếu tố đầu tiên giúp trẻ học tốt. Sự quan tâm này thể hiện ở việc bố mẹ biết tạo cho con một môi trường học tập yên tĩnh, luôn quan tâm hỏi han việc học tập của con, hướng dẫn con làm bài khi con gặp khó khăn, cùng suy nghĩ giải những bài tập khó với con. Sự quan tâm còn thể hiện ở việc quan tâm đến các dụng cụ học tập cho con, đến tâm tư tình cảm của con khi ở trường về. Nếu đứa trẻ sống trong một gia đình mà tối tối bố đọc sách, mẹ khâu áo, cả bố mẹ đều sẵn sàng giải đáp những thắc mắc, giúp con làm những bài toán khó thì chắc rằng việc học của con sẽ đạt kết quả cao hơn một gia đình mà tối tối bố say xỉn, mẹ quát nạt, đánh đập con cái. Bên cạnh sự quan tâm của cha mẹ, sự chăm chỉ của trẻ cũng là một trong những nhân tố có tác động lớn đến kết quả học tập. Một đứa trẻ chăm chỉ, có ý thức tự giác học tập sẽ có được những kiến thức theo chiều sâu và học tốt hơn những đứa trẻ lười biếng. Khả năng bẩn sinh của trẻ cũng có ảnh hưởng đến kết quả học tập của các em. Ngoài ra, yếu tố trường lớp có uy tín, sự giàu có của gia đình… cũng có ảnh hưởng đến kết quả học tập của con trẻ. Các phụ huynh tại phường Kim Liên đã đánh giá thứ bậc của các yếu tố trên như sau: Yếu tố đầu tiên giúp trẻ học tốt là sự quan tâm của cha mẹ chiếm 47,4%, rồi tới sự chăm chỉ của trẻ (38,0%), tiếp đó đến khả năng bẩn sinh của trẻ (33,3%), rồi đến sự giàu có của gia đình (18,2%), tiếp đó là gia đình có người học cao (9,5%) và cuối cùng là trường lớp có uy tín (3,8%). Như vậy, rõ ràng sự quan tâm của cha mẹ cả về vật chất, tinh thần và thời gian dành cho việc học của con có tác động mạnh nhất đối với kết quả học tập của con. Những yếu tố chủ quan của đứa trẻ cũng góp phần quan trọng vào quá trình học tập của chúng. Bên cạnh những yếu tố đã nói ở trên trình độ học vấn của cha mẹ và một số yếu tố khác cũng có tác động tới việc học của con trẻ. Vẫn trong nghiên cứu ở phường Kim Liên – Hà Nội, khi phân tích mối tương quan giữa trình độ học vấn của người bố và khả năng học tập của con cái thì thấy rằng không có ông bố nào có trình độ học vấn phổ thông cơ sở lại có con học tốt cả. Tỷ lệ này chỉ có ở các ông bố có học vấn ở phổ thông trung học và tăng lên ở những ông bố có trình độ cao đẳng, đại học trở lên (tăng từ 65,8% đến 70,5%). Trong các chỉ báo đưa ra để đánh giá ảnh hưởng của các yếu tố tới việc học tập của trẻ có hai chỉ báo được các bậc cha mẹ chú ý nhiều đó là việc bố mẹ kiểm soát chương trình truyền hình và kiểm tra việc học hành của con cái. Gần 90 % con cái học tập tốt là do bố mẹ thường xuyên kiểm soát chương trình xem ti vi của con. Ngược lại, 30% con cái học tập trung bình là do bố mẹ không bao giờ kiểm soát các chương trình ti vi mà con cái họ xem. Việc bố mẹ trực tiếp kiểm tra việc học hành của con cái có ảnh hưởng mạnh nhất đến kết quả học tập của chúng. Tỷ lệ học tốt giảm đáng kể từ 80,4% khi bố mẹ rất thường xuyên kiểm tra việc học hành của con cái xuống còn 50% khi bố mẹ chỉ thỉnh thoảng làm việc này. Tỷ lệ học trung bình cũng giảm đáng kẻ từ 50% khi bố mẹ thỉnh thoảng kiểm tra việc học hành của con xuống còn 20% khi bố mẹ không bao giờ làm việc đó. Như vậy, việc kiểm tra quá trình học tập của các em có ảnh hưởng không nhỏ đến kết quả học tập của con trẻ …Tuy nhiên, kiểm soát việc học hành của con cái phụ thuộc rất nhiều vào trình độ học vấn cũng như nghề nghiệp của cha mẹ. Trình độ học vấn của cha mẹ cao thì việc kiểm tra, đôn độc con cái học hành thuận tiện hơn rất nhiều, cha mẹ có thể trực tiếp chỉ bảo việc học hành của con. Nếu trình độ học vấn của các bậc cha mẹ hạn chế thì rất khó có thể kiểm tra theo dõi được quá trình học tập của con trẻ. Thực tế đã cho thấy, có rất nhiều ông bố bà mẹ học hết phổ thông trung học nhưng đành“bó tay” trước những bài tập hóc búa lớp 4, lớp 5 của con. Bên cạnh các yếu tố trên, đặc thù nghề nghiệp cũng có tác động đáng kể bởi lẽ, nghề nghiệp sẽ quy định địa vị của cha mẹ, thời gian ngoài công việc của họ và chi phí cho việc học của con cái. Ngoài ra, mức độ ảnh hưởng của nghề nghiệp đối đối với việc quan tâm đến con cái thể hiện ở mối quan hệ giữa nhu cầu công việc và nhu cầu chăm sóc con cái tốt hơn. Khi đưa ra câu hỏi: Có bao giờ ông bà giảm thời gian làm việc hoặc từ chối làm thêm để có thời gian chăm sóc con cái? Kết quả cho thấy: Khoảng 1/3 người trả lời đã từng giảm thời gian làm việc hay từ chối công việc làm thêm để chăm sóc con tốt hơn. Trong đó những người lao động trí óc chú ý tới con cái hơn khi phải cân nhắc giữa công việc với con em mình là 30% trong so sánh với nhóm nghề khác (Lao động chân tay, buôn bán và các nghề khác): 13%, 30% và 32% theo tương ứng. Một điều đáng lưu ý là, cũng với câu hỏi này thì số phụ nữ đã giảm thời gian làm hoặc từ chối việc làm thêm chiếm tỷ lệ lớn hơn so với nam giới (40% so với 23%). Với những kết luận này, phải chăng các bậc phụ huynh nên dành nhiều thời gian hơn để kiểm soát các chương trình ti vi cũng như kiểm tra việc học tập, dành thời gian nhiều hơn quan tâm đến các con mình để giúp chúng có được kết quả học tập tốt hơn.

ThS. Thân Trung Dũng – Giám đốc Trung tâm ITCD

Cách Dạy Con Học Giỏi Của Mẹ Singapore / 2023

Không bao giờ nhắc con làm bài tập

Mẹ Justin không bao giờ bảo với con là: “Đến giờ làm bài tập về nhà rồi” như mẹ Việt. Trong “từ điển” của mẹ Justin, không cho tồn tại chữ “homework” (bài tập về nhà) mà thay vào đó là chữ “study” (học).

Trên thực tế, khi trẻ con không thích làm bài tập về nhà và ta cũng không thể bắt con làm. Tuy nhiên ta có thể định hướng cho bé và kèm cặp để bé làm bài tập với một thái độ tích cực nhất.

Học nhiều không bằng học đều

Mỗi ngày, mẹ Justin cho cậu bé 2 tiếng tự học ở nhà. Nhưng học lúc nào, học trong bao nhiêu lâu thì là quyền quyết định của Justin. Cậu bé có thể học liền mạch 2 tiếng đồng hồ, nhưng cũng có thể xin mẹ học 1 tiếng buổi chiều sau giờ ăn bánh và uống sữa và 1 tiếng buổi tối trước khi đi ngủ.

Với cách học như vậy, Justin sẽ đạt hiệu quả tốt hơn vì trẻ con thường khó tập trung. Nếu bắt bé phải tự giác tập trung 2 tiếng liên tục sẽ vô cùng khó khăn. Thêm vào đó, mẹ Justin cũng còn rất nhiều việc gia đình và việc công ty phải làm. Chia ra mỗi buổi 1 tiếng có thể giúp mẹ bé sắp xếp thời gian tốt hơn mà ngồi kèm cặp bé.

Một mẹo nhỏ được người phụ nữ này chia sẻ đó là luôn nhắc con 5 phút trước khi thực sự đến giờ học bài. Như vậy, Justin sẽ có thời gian chuẩn bị và không “cà kê, lần lữa” khi đồng hồ đã điểm giờ học.

Giúp con nắm bắt được các ý chính

Phương pháp học tập của trẻ em “Tây” có lẽ khác nhất ở điểm này. Các bé học hành rất có hệ thống, bài bản và luôn biết cách sử dụng những công cụ hỗ trợ việc học. Nhiều bé không biết tóm tắt ý chính của bài học, ý nào quan trọng hơn ý nào. Nhiều bé thích viết tất cả những gì thầy cô giáo đã dạy trên lớp.

Vì thế, thông tin về bài học có thể lan man, không rõ ràng. Mẹ Justin không cho con học lan man mà luôn có một quyển vở để yêu cầu con ghi ra những ý chính của bài và chỉ bám theo những ý đó. Giấy đánh dấu, bút khác mực cũng được mẹ Justin khuyến khích con sử dụng khi cậu bé thấy trong sách có ý gì hay cần ghi nhớ hoặc tham khảo.

Nhưng “Gạch đầu dòng” mới chính là thứ mà Justin và mẹ hay sử dụng nhất. Hầu như tất cả các bài tập, toán hay văn, sử hay địa, mẹ Justin đều yêu cầu cậu bé “gạch đầu dòng”. Việc viết bài dưới dạng gạch đầu dòng những ý chính không những giúp bé dễ học hơn mà còn giúp trẻ phát triển kỹ năng tư duy. Một bài sử dài 1 trang giấy sẽ “dễ thở” hơn nhiều đối với học sinh tiểu học nếu nó được biến thành 5 “gạch đầu dòng”.

Chỉ hướng dẫn, không làm hộ con

Khi Justin nỉ non, ỉ ôi với mẹ rằng cậu bé không biết làm bài. Mẹ Justin thường đặt ra từng câu hỏi ngắn để Justin trả lời, từ đó đi dần đến kết quả.

Những câu mà mẹ Justin thường yêu cầu con là: “Con gạch đầu dòng những thứ bài toán này cho”; “Con không hiểu ở đoạn nào?”, “Con có thể cho mẹ ví dụ tương tự như ngoài đời không?”; “Muốn tìm số gà trong chuồng thì con cần biết gì mới tìm được”… Từ đó, hai mẹ con sẽ khám phá dần cách làm.

Khen thưởng kịp thời

Thái độ khi khen thưởng con cũng phải khác, đó là sự chân thành, tán thưởng tự nhiên chứ không mang hàm ý tâng bốc bé, cho bé ảo tưởng. Cũng không nên lấy bánh kẹo đồ chơi làm phần thưởng liên tục cho con. Chúng không có tác dụng lâu dài. Mẹ Justin hay khen cậu bé “Bài này con làm 10 phút đã xong rồi cơ à” hay “Mẹ thấy hôm nay con ngồi học đúng giờ đấy chứ”… rất có tác dụng khuyến khích bé “lập kỷ lục mới” cho lần sau.

Áp Lực Học Hành Cho Con: Thế Nào Là Đủ? / 2023

Sau khi facebook T. Trần chia sẻ câu chuyện của mình lên một nhóm kín, về việc anh vốn có xu hướng để các con học hành thoải mái nhẹ nhàng. Tuy nhiên, hậu quả là con gái anh trượt đại học, thường xuyên bỏ học. Con trai anh hiện tại lớp 8 cũng có kết quả học lực trung bình. “Từ hai đứa con, tôi rút ra một điều: nếu không tạo một sức ép đủ mạnh lên con cái, chúng sẽ không bao giờ ý thức được cái giá phải trả về sau này. Sai lầm của tôi là không tạo ra một kỉ luật cần thiết để các con trở nên hoang dã và bất chấp”, anh viết.

Anh Phạm T.T chia sẻ: “Mình là một ví dụ về việc bố mẹ không ép học, không đi họp phụ huynh, không biết lịch học của con luôn. Và kết quả là mình học cực kỳ đối phó chưa bao giờ được học sinh tiên tiến. Lớn lên vào đời vất vả mới thấy giá như bị ép học thì tốt. Tệ nữa là giờ không có kỹ năng để ép con vào kỷ luật”.

“Tôi đồng ý với tác giả và hiểu sự hối hận của tác giả do không rèn cho con tính kỉ luật. Hồi còn niên thiếu tôi uất ức vì sức ép và kỉ luật của gia đình, nhưng giờ tôi biết ơn cha mẹ vì điều ấy. Tôi có tố chất hơn bạn bè đồng lứa, nhưng chính sự rèn giũa của bố mẹ mới giúp tôi đi bền, đi xa. Giờ xã hội ngày càng đòi hỏi những trình độ cao hơn, kĩ năng chuyên sâu hơn, không có chỗ cho kẻ lười biếng”, bạn trẻ A.P. Nguyễn viết.

Tài khoản K. Trần cho rằng: “Kỷ luật là điều cần thiết, quan trọng là làm nó với tình thương chứ không phải với mục đích ganh đua. Hầu hết trẻ nào cũng thích chơi hơn học và một đứa nhóc thì khó mà đủ nhận thức để quyết định tương lai của chính nó. Các anh các chị nào hay bảo để con tôi tự do chọn lựa là rất không thực tế và phó mặc chuyện tương lai của con cái vào tay một đứa nhóc”.

Chị Võ.T H thì nhận định: “Thực ra ở đây các bậc phụ huynh cần hiểu vấn đề là: không áp lực, không gây sức ép cho con khi con mình không có đủ khả năng để học ở mức cao hơn trình độ con có (tức là bắt nó học ở cái lớp khó hơn hẳn trình độ của nó), chứ không phải là không ép khi con không thích học. Nói thật trẻ con nó chỉ thích chơi chứ không bao giờ thích học, người lớn còn thế nữa là trẻ con”.

Đi “cáp treo” hay “gọt quả núi xuống thấp”?

Trong đó, ý kiến của thành viên Tom Dinh nhận được khá nhiều đồng thuận: “Em thấy đúng là cần có một sức ép đủ lớn thì trẻ con mới chú ý hơn đến việc học ạ. Nhưng cách tạo sức ép thế nào cho hợp lý thì khó quá”.

Những tranh cãi của phụ huynh giữa việc “để con chơi” hay “ép con học” vẫn chưa có dấu hiệu “giảm nhiệt”, nhất là khi kỳ thi THPT quốc gia năm 2019 đang đến gần. Hầu hết các chuyên gia đều cho rằng không nên để con cái bị đè nặng bởi áp lực học hành. Tuy nhiên, Tiến sĩ Toán học Lê Thống Nhất cũng nhấn mạnh phải hiểu thật chính xác áp lực này là gì và nó đến từ đâu.

“Người ta đang nhầm lẫn giữa việc áp lực do mục tiêu rèn luyện hay áp lực do tâm lý, phương pháp rèn luyện. Nhiều người yêu cầu Bộ GD&ĐT phải giảm áp lực học hành bằng cách giảm tải chương trình, phải phấn đấu một kỳ thi nhẹ nhàng, tôi cho đó là sai lầm.

Cũng là leo lên một đỉnh núi, có khi ta thấy mệt mỏi nhưng cũng có khi ta thấy nhẹ nhàng? Khi hưng phấn vui vẻ thì nhẹ nhàng còn khi không muốn leo mà cứ phải leo thì sẽ cảm thấy nặng nề từng bước. Điều này tương tự như động cơ học tập, thái độ học tập tốt sẽ góp phần giảm nhẹ áp lực. Việc hạ thấp độ cao một ngọn núi chưa hẳn là giải pháp hay để lúc nào cũng leo lên nhẹ nhàng. Đôi khi người ta thay đổi phương thức giúp ai cũng dễ tới đỉnh núi hơn, chẳng hạn bằng cáp treo. Phương pháp giảng dạy của thầy cô cùng với phương pháp học tập của học sinh sẽ là “cáp treo” làm giảm áp lực học tập.

Thời chúng tôi, mục tiêu rèn luyện khá cao khi học ở lớp chuyên toán (hồi đó gọi là lớp Toán Đặc biệt) nhưng với động cơ học tập và phương pháp học tập được thầy cô giúp tạo ra, chúng tôi không hề thấy áp lực, vẫn vui chơi khá nhiều, vẫn thoải mái mà vẫn đạt được mục tiêu.

Nếu cứ giảm tải theo kiểu “gọt quả núi thấp xuống” thì sẽ hỏng hết giáo dục. Một bài học chúng ta đang nhận lấy đó là điểm 9, điểm 10, danh hiệu học sinh giỏi nhiều không đếm xuể ở các cấp tiểu học hay THCS. Thay bằng giúp học sinh leo lên thì thầy cô đã bồng bế học sinh lên. Thay vì động viên, khích lệ các em cố gắng thì thầy cô đã trao cho các em những “vinh quang” giả tạo. Những niềm vui giả dối đó có thực sự tốt cho các em hay chỉ góp phần xoá dần động cơ sự phấn đấu?”, TS Lê Thống Nhất phân tích.

TS Hoàng Ngọc Vinh, nguyên Vụ trưởng Vụ Giáo dục chuyên nghiệp (Bộ GD&ĐT) cho rằng bố mẹ nào cũng có kỳ vọng vào con cái, nhưng hãy ít thôi và luôn phải đồng hành, lắng nghe, hỗ trợ con. Hãy hiểu cho những nỗi niềm của con, đừng đặt mục tiêu con phải vào trường điểm, trường đại học hàng đầu, mà hãy động viên con cố gắng, nếu không đạt được vẫn có những lựa chọn khác phù hợp hơn. “Nhiều phụ huynh sai lầm khi cho rằng càng lên lớp trên mới càng quan trọng, và lơ là những năm học đầu đời. Theo tôi, ngay từ bậc tiểu học, cha mẹ và thầy cô đã cần phải sát sao, động viên con, khích lệ con và làm gương cho con, tạo cho con sự hứng thú, tự giác với việc học. Thay vì suốt ngày cầm điện thoại, cha mẹ hãy cầm cuốn sách. Thay vì quát mắng bắt con học bài, hãy dành thời gian ngồi cùng con, chia sẻ với con niềm vui hoặc những băn khoăn khi đến trường”, TS Hoàng Ngọc Vinh bày tỏ quan điểm.

Tiến sĩ Toán học Lê Thống Nhất:

Đứng trên góc độ là một người chuyên nghiên cứu tâm lý tuổi trẻ vị thành niên, chuyên gia tư vấn Lê Thị Túy cho biết áp lực học tập không phải là vấn đề mới, nhưng các hành vi gây hại cho các em đang có xu hướng gia tăng. Trước đây, khi sống trong xã hội có yếu tố truyền thống nhiều hơn, một đứa trẻ được hỗ trợ tâm lý bởi bố mẹ, ông bà, họ hàng, làng xóm. Ngày nay, trong xã hội đô thị hóa, mỗi gia đình sống trong các căn hộ biệt lập, trách nhiệm chính trong việc giáo dục con cái thuộc về bố mẹ. Nhưng chính bố mẹ cũng không có thời gian tâm sự với con. Nếu có thì cũng chỉ được vài câu rồi lại chăm chú vào điện thoại, máy tính… Bởi vậy, những đứa trẻ ngày càng cô đơn, không có môi trường để giải tỏa những căng thẳng. “Sức ép từ áp lực học hành, thi cử càng cho thấy sự cần thiết và gấp rút hình thành các văn phòng tư vấn tâm lý học đường tại các trường học. Nó không chỉ giúp các em giải toả được những vấn đề trong học hành mà còn về sức khoẻ giới tính, tình yêu, tình dục, cách xử lý các mối quan hệ bạn bè và trong xã hội…”, chuyên gia tư vấn của Trung tâm Tư vấn Tuổi trẻ Hạnh phúc nêu giải pháp.

Cha mẹ ngồi bê bết tại cổng trường là một sức ép lớn

Nếu cứ giảm tải theo kiểu “gọt quả núi thấp xuống” thì sẽ hỏng hết giáo dục. Một bài học chúng ta đang nhận lấy đó là điểm 9, điểm 10, danh hiệu học sinh giỏi nhiều không đếm xuể ở các cấp tiểu học hay THCS. Thay bằng giúp học sinh leo lên thì thầy cô đã bồng bế học sinh lên.

Cũng theo chị, việc của phụ huynh cần làm để giúp con giảm áp lực là phải động viên, đặt lòng tin nhưng không phải sức ép vào con. Luôn nói với con là bố mẹ tin tưởng ở con, việc học là của con, con muốn thi vào trường nào là do con chọn. Ngoài ra, phụ huynh nên tổ chức cuộc sống, sinh hoạt như bình thường để trẻ không cảm thấy sự gay gắt và quyết liệt của kì thi làm u ám cuộc sống của mình, kì thi là quan trọng nhưng không có gì phải quá lo lắng. “Chính những bóng dáng cha mẹ ngồi bê bết tại cổng trường lại là một dạng sức ép lớn lên các sĩ tử. Nhiều em đã òa khóc khi nhìn thấy bố mẹ, không phải vì buồn do không làm được bài mà cảm thấy mình quá bất hiếu, đã làm khổ cha mẹ. Đó cũng có thể trở thành một trong những nguyên nhân khiến trẻ làm điều dại dột nếu chẳng may kì thi không đạt như ý nguyện”, nữ tiến sĩ nhận định.

Thanh Hương

Lớp Học Cách Yêu Vợ Con Của Đàn Ông Hàn Quốc / 2023

Lớp học cách yêu vợ con của đàn ông Hàn Quốc

Lớp dành cho các ông bố là một khóa học kéo dài 4 ngày dành cho nam giới Hàn Quốc ở mọi lứa tuổi, theo trang Public Radio International. Khóa học kéo dài 4 ngày, mỗi ngày 5 tiếng, với nhiều bài học và hoạt động, trong đó gồm một phần giúp các học viên biết thực hiện “ôm đúng cách”.

Hàn Quốc tung tour du lịch thăm quê ông Park Hang Seo

Lớp học cách yêu vợ con của đàn ông Hàn Quốc

Du lịch Hàn Quốc – Lớp dành cho các ông bố là một khóa học kéo dài 4 ngày dành cho nam giới Hàn Quốc ở mọi lứa tuổi, theo trang Public Radio International. Khóa học kéo dài 4 ngày, mỗi ngày 5 tiếng, với nhiều bài học và hoạt động, trong đó gồm một phần giúp các học viên biết thực hiện “ôm đúng cách”.

Đa số học viên thuộc lứa tuổi 20 và 30 nhưng cũng có người ở độ tuổi 70. Điểm chung của họ là, tất cả đều tham gia vì được vợ đăng ký cho.

“Cơ bản là vợ đã đăng ký và bảo đây là buổi bắt đầu. Hãy mạnh dạn và đi học thôi”, một người đàn ông cho biết. “Nhưng tôi rất mừng là mình đã tham gia lớp học. Họ cũng cho bài tập về nhà, nhưng tôi thường không làm. Dẫu sao nó cũng mang lại cho tôi một số hiểu biết”, người này nói thêm.

lớp học này bắt đầu hoạt động từ năm 1995 tại Đại học Duranno Bible ở Seoul (Hàn Quốc) với nhiệm vụ giúp “các ông bố bạo lực, hay vắng mặt và ít tham gia vào việc chăm sóc, dạy dỗ con cái”, theo New York Times.

Hình thức này lan rộng tới Mỹ vào năm 2000 với các bài học chủ yếu hướng tới những ông bố nhập cư có con đã trở thành công dân Mỹ và muốn một gia đình năng động hơn, hòa nhịp với những gì họ thấy trên các kênh truyền hình ở đất nước này.

“Theo truyền thống, trong các gia đình Hàn Quốc, bố là người rất uy quyền. Họ thường không thể hiện cảm xúc với con hay vợ. Họ hoặc nghiện công việc hoặc mải mê với thú vui của bản thân hay các hoạt động xã hội. Gia đình luôn bị đặt ở vị trí sau cùng”, một tình nguyện viên tại trường dành cho các ông bố cho biết.

Trong một bài học, một người đàn ông đọc to lá thư anh viết cho cha như phần bài tập về nhà. “Bố con mình hiếm khi trò chuyện với nhau. Bố đã kỳ vọng ở con quá nhiều nhưng con cũng đã mong muốn nhiều điều bố chẳng nghĩ tới. Tất cả thời gian của bố đều dành cho công việc, công việc và công việc. Bố thực sự chẳng dành mấy quan tâm tới cuộc sống gia đình”, anh đọc.

Các bài học không tập trung hoàn toàn vào mối quan hệ giữa bố và con. Các ông bố cũng được yêu cầu hoàn thành các nhiệm vụ như viết thư cho vợ, bao gồm liệt kê 20 lý do họ yêu vợ và trong buổi lễ tốt nghiệp, sẽ làm vợ ngạc nhiên với màn ngâm và massage chân cho bạn đời.

Một người đàn ông chia sẻ, cuộc sống khó khăn hơn anh tưởng kể từ khi chuyển tới Mỹ và mối quan hệ của anh với vợ cũng trải qua nhiều trục trặc vì điều này. “Sống trong một căn hộ chật hẹp cùng con cái, không thể nói ngoại ngữ hay tìm được việc làm, chúng tôi ngày càng mệt mỏi và nói nhiều lời làm tổn thương tới bạn đời hơn”, anh nói.

Trường học dành cho các ông bố hiện hoạt động ở hơn 40 quốc gia và đã có hơn 300.000 nam giới tốt nghiệp từ đó.